Làng Đông quê tôi nghèo lắm. Đường sá lầy lội, mưa xuống là trẻ con phải xắn quần lội bì bõm đi học. Thế rồi một ngày, cả làng rộn ràng khi có đoàn công nhân về xây cây cầu bắc qua con suối. Từ đó, những ngày làm đồng của tôi bỗng có thêm tiếng máy xúc, tiếng búa gõ, tiếng cười nói rộn ràng.
Trong số những người công nhân, có anh Thắng – chàng trai cao gầy, nước da rám nắng, nụ cười hiền. Anh thường phụ bà con gánh nước, khi thì giúp tôi gặt lúa, khi thì bày trò cho lũ trẻ trong xóm cười khanh khách. Tôi dần cảm mến anh lúc nào không hay.
Rồi một đêm, sau buổi liên hoan nhỏ của đội công nhân, tôi và anh ngồi nói chuyện dưới gốc đa đầu làng. Trăng sáng, gió nhẹ, anh nhìn tôi bằng ánh mắt nồng nàn. Tôi run rẩy, trái tim loạn nhịp. Đêm ấy, chúng tôi đã đi quá giới hạn. Tôi trao thân cho anh bằng tất cả tình yêu đầu đời, ngây thơ tin rằng mình đã tìm được bến đỗ.
Thế nhưng, khi công trình sắp hoàn thành, Thắng bỗng dưng biến mất. Anh không một lời từ biệt, không một mảnh giấy nhắn. Tôi chạy khắp nơi tìm, hỏi đồng nghiệp của anh, ai cũng lắc đầu.
Đúng lúc ấy, tôi phát hiện mình mang thai. Tôi vừa hoảng loạn, vừa tủi thân. Tôi hy vọng anh sẽ quay về, nhưng chờ mãi, chờ mãi… chỉ có im lặng.
Tin tôi “chửa hoang” lan nhanh như lửa. Dân làng bắt đầu xì xào, dè bỉu. Họ chỉ trỏ sau lưng tôi, gọi tôi bằng những cái tên cay độc. Có người còn chặn tôi ngoài đường, mắng thẳng:
– “Con gái nhà lành mà chưa chồng đã chửa, làm ô nhục cả làng này!”
Những ngày mang bụng bầu, tôi vẫn phải ra đồng cấy lúa, chăn bò, chịu đựng những ánh mắt khinh bỉ. Đêm về, tôi ôm bụng, nước mắt ướt gối. Tôi thương con chưa chào đời đã mang tiếng nhơ nhớp vì mẹ.
Một lần, vài thanh niên làng hùa nhau ném đá, đuổi tôi ra khỏi phiên chợ. Tôi ôm bụng chạy, vừa khóc vừa thét:
– “Các người ơi, tôi có tội gì đâu! Tôi cũng chỉ là đàn bà lỡ dại, xin đừng đánh đuổi tôi…”
Nhưng đáp lại chỉ là tiếng cười khinh miệt. Tôi thấy mình như kẻ tội đồ giữa chính quê hương.
Thế rồi, vào một buổi chiều, khi tôi gần sinh, một đoàn xe hơi sang trọng bất ngờ tiến vào làng. Người ta ngỡ ngàng khi thấy người bước xuống chính là Thắng. Nhưng anh không mặc áo công nhân như xưa nữa, mà khoác bộ vest chỉnh tề, theo sau là dàn trợ lý.
Anh đi thẳng đến chỗ tôi, quỳ xuống trước mặt dân làng, cất giọng run run:
– “Xin lỗi em… Xin lỗi tất cả. Tôi không phải chỉ là công nhân xây cầu. Tôi là con trai của chủ tập đoàn xây dựng nhận công trình này. Hôm đó, tôi muốn trải nghiệm cuộc sống lao động, nên giấu thân phận thật. Tôi không ngờ vì sự biến mất của mình, em và con đã chịu bao khổ sở như vậy.”
Cả làng sững sờ. Người ta nhìn nhau, rồi nhìn tôi, không ai dám nói gì.
Thắng nắm tay tôi, ánh mắt đầy hối hận:
– “Anh quay về để nhận trách nhiệm. Con là máu mủ của anh, là cháu nội duy nhất của cha mẹ anh. Anh sẽ cưới em, để cả thế giới biết em không phải kẻ chửa hoang.”
Nghe những lời ấy, tôi òa khóc. Nước mắt tôi rơi, không chỉ vì uất hận được giải tỏa, mà còn vì bao nhiêu tháng ngày khốn khổ cuối cùng cũng có câu trả lời.
Một tuần sau, lễ cưới của chúng tôi được tổ chức ngay tại làng Đông. Người dân kéo đến chật kín. Không còn lời chế giễu, thay vào đó là ánh mắt ái ngại, tiếc nuối. Tôi không trách họ, vì tôi hiểu con người dễ dàng phán xét khi chưa biết sự thật.
Ngày mặc váy cưới, tôi nhìn xuống bụng mình – nơi đứa bé vẫn đang cựa quậy. Tôi khẽ thì thầm:
– “Con à, từ nay con không còn phải chịu tủi nhục nữa. Con sẽ lớn lên trong tình yêu thương.”
Tôi đã đi qua những ngày tháng u ám nhất đời mình để bước đến ánh sáng. Và tôi nhận ra: cuộc đời có thể nhẫn tâm, nhưng chỉ cần còn hy vọng, một ngày nào đó sự thật sẽ lên tiếng, để những người từng khinh rẻ phải cúi đầu.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load