Từ ngày bố mất, trong nhà anh em Tấn chẳng còn yên ổn được ngày nào. Bố để lại cho ba anh em mỗi người một phần đất, chỉ riêng mảnh vườn 300 triệu ở cuối xóm là dặn “để lại làm của hương hỏa”.
Nhưng rồi năm ngoái, khi mẹ ốm phải nằm viện, Tấn lặng lẽ đem bán luôn mảnh đất ấy cho ông hàng xóm để có tiền lo thuốc men và sửa lại mái nhà.
Anh trai cả – anh Toàn – nghe tin thì nổi giận đùng đùng, cho rằng Tấn “nuốt của chung”, kéo cả mẹ ốm dở đến tận nhà Tấn, vừa gào vừa khóc, nói:
– Bố để lại đất là để mẹ dưỡng già, chú bán rồi thì cũng phải đưa lại mẹ ít nhất 200 triệu!
Tấn tức lắm, bao nhiêu tủi hờn dồn nén suốt bao năm nay trào ra:
– Anh thử nghĩ xem, lúc bố mất ai là người lo ma chay, ai gánh mẹ đi viện từng đợt? Em làm vì trách nhiệm chứ có hời đâu! Chết rồi có mang tiền đi được không mà tham thế hả anh?
Câu nói đó như giọt nước tràn ly. Anh Toàn quăng cả ghế, hét lên, gọi điện cho họ hàng kéo tới ăn vạ ngay giữa sân nhà Tấn. Cả làng bu lại xem, người bênh, kẻ chửi, xôn xao cả buổi chiều.
Mẹ thì khóc ngất, nói chỉ mong các con đừng vì chút tiền mà tan nát tình ruột thịt.
Giữa lúc mọi người đang ầm ĩ, thì có tiếng xe máy dừng trước cổng. Ông Tư – người hàng xóm đã mua đất – bước vào, tay cầm theo một túi hồ sơ. Ông nói chậm rãi:
– Tôi đến nói rõ cho mọi người khỏi hiểu lầm. Hôm chú Tấn bán đất, chú ấy không nhận đồng nào cả. Toàn bộ 300 triệu chú ấy nhờ tôi đứng tên, gửi vào ngân hàng cho bà cụ, sổ đây.
Cả nhà chết lặng. Mẹ run run mở cuốn sổ tiết kiệm, thấy tên mình đứng trên đó, nước mắt rơi lã chã.
Anh Toàn cúi gằm mặt, không nói được câu nào, chỉ biết lặng lẽ đỡ mẹ vào nhà.
Sau hôm ấy, cả họ không còn ai dám nhắc đến chuyện chia chác nữa. Người ta chỉ nhớ mãi câu nói của ông Tư khi ra về:
– Của cải chia mãi rồi cũng hết, chỉ có lòng hiếu nghĩa là để lại được lâu dài thôi.
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load