Nhà tôi nằm cuối làng, cái xóm nghèo chỉ cần con trâu lạ đi ngang cũng khiến hàng xóm bu vào xem. Mười năm trước, nhà tôi nghèo đến mức cái mái ngói cũng không đủ sức giữ mưa. Con trai tôi — thằng Bình — học xong cấp ba thì nhất quyết sang Campuchia làm thuê. “Con đi vài năm, kiếm ít vốn về sửa nhà cho cha mẹ,” nó nói, mắt sáng như có cả trời hy vọng.
Năm năm.
Không thư, không tin, chỉ thỉnh thoảng gọi điện về báo “Con ổn, cha mẹ đừng lo.”
Tôi tin, nhưng lòng vẫn canh cánh. Cái chữ “xuất khẩu lao động” nghe sang lắm, nhưng mấy ai biết bên kia biên giới, nhiều đứa phải làm không khác gì tù nhân.
Thế mà hôm đó, cả làng suýt rớt mắt ra ngoài.
Thằng Bình bước xuống chiếc xe con bóng loáng, kéo theo vali và… một cô gái tóc vàng, mắt xanh, cao ráo, mặc váy trắng như búp bê trong tivi.
“Cha mẹ, đây là Anna, vợ sắp cưới của con,” nó nói, giọng đầy tự hào.
Tôi nhìn cô gái, cười gượng: “Ờ… chào con, vô nhà chơi.”
Tối đó, bà con kéo sang đông như hội. Người thì khen “đẹp như tiên”, người thì thì thầm “không biết có thật không hay thuê về làm màu.”
Tôi thì vừa mừng vừa lo. Con tôi xưa giờ hiền, làm gì biết tán ai, nay rước được cô Tây, chẳng khác nào trúng số.
Cô gái tên Anna lễ phép, cười nhiều, nói tiếng Việt lơ lớ:
“Con thương Bình… rất nhiều.”
Nghe vậy, tôi cũng nhẹ lòng. Con trai mình khổ mấy năm, giờ có vợ xinh đẹp, hiền lành, có gì tốt hơn?
Tối đó, sau bữa cơm, tôi với bà nhà dọn dẹp, còn hai đứa lên phòng nghỉ. Tôi đang định tắt đèn thì bỗng nghe “Á!!!” — một tiếng hét thất thanh vang lên từ tầng trên.
Tôi giật bắn, lao lên cầu thang.
“Bình! Có chuyện gì thế!?”
Tôi xô cửa vào, thì… nóng hết cả mặt.
Thằng Bình ngồi sững trên giường, tay run run, còn cô gái — à không, “Anna” — đang hoảng hốt, tóc giả lệch sang một bên, gương mặt trắng bệch lộ ra là… một chàng trai.
Cả căn phòng lặng ngắt. Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch.
Thằng Bình há hốc mồm, mặt đỏ như gấc: “Cha… cha đừng hiểu lầm, con… con cũng mới biết…”
“Anna” — hay đúng hơn là Andrei, người Ukraina — cúi đầu, giọng nghẹn ngào:
“Con xin lỗi. Con không lừa Bình. Con chỉ… sợ. Ở nước con, con bị gia đình từ bỏ vì con không như người ta. Bình biết… nhưng vẫn thương con.”
Tôi lặng người.
Thằng Bình gục xuống, nắm tay “Anna”: “Cha ơi, con biết chuyện này khó chấp nhận. Nhưng con hạnh phúc khi ở bên anh ấy. Năm năm qua, anh ấy là người duy nhất bên con lúc con ốm, lúc con bị lừa, lúc con tưởng chết ở công trường. Cha mẹ cho con đi, con tưởng sẽ chỉ gửi tiền về, nào ngờ lại mang theo cả một người con thương.”
Tôi đứng im rất lâu. Gió ngoài cửa sổ thổi vào, làm bức ảnh gia đình trên tường khẽ lay động.
Tôi nhớ những đêm mưa, tôi cầu trời cho con tôi được sống, dù chỉ là sống.
Và giờ đây, nó đang sống — chỉ là theo cách mà tôi chưa từng nghĩ tới.
Bà nhà tôi lặng lẽ đặt tay lên vai tôi, nói nhỏ:
“Thôi ông, miễn con mình bình an, nó chọn ai cũng được.”
Tôi hít sâu, rồi thở ra thật chậm.
“Ờ… hai đứa xuống ăn cháo đi. Cơm nguội rồi.”
Cả hai ngẩng lên, nước mắt rưng rưng. “Cha…”
Tôi gãi đầu, tránh ánh mắt họ:
“Cha chỉ có mỗi thằng con này, không muốn mất thêm gì nữa.”
Đêm đó, trong căn nhà nhỏ, tiếng cười lại vang lên.
Bà tôi mang nồi cháo ra, tôi ngồi bên hiên nhìn ánh đèn leo lét, nghĩ:
Người ta mất con vì chiến tranh, vì bệnh tật. Tôi suýt mất con chỉ vì lòng hẹp của chính mình.
Từ hôm ấy, làng tôi có thêm một “chuyện lạ”:
“Con ông Thức cưới cô dâu Tây mà hóa ra là chú rể.”
Mỗi lần ai nhắc, tôi chỉ cười:
“Ờ, miễn nó cười được, thì con tôi vẫn là thằng Bình của tôi thôi.”
Dưới hiên nhà, hai đứa ngồi bóc hạt dưa, cười đùa.
Ánh trăng rọi lên mái ngói cũ, chiếu sáng đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau — ấm, thật và bình yên.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load