×
×

Nguyên ôm tôi vào lòng, thật chặt, như để tôi biết rằng tôi không còn cô độc nữa. “Không sao. Từ giờ… anh sẽ lo cho hai mẹ con. Dù sự thật thế nào.”

CHƯƠNG 1 — LY HÔN Ở THÁNG THỨ 6 Tôi nhớ đêm mưa hôm đó, từng hạt nước nện xuống mái hiên như…

Tiếng bước chân quen thuộc. Thẳng, vững, và dứt khoát. Tôi gần như bật dậy khỏi giường khi thấy gương mặt ấy — dù có khẩu trang nhưng đôi mắt… tôi không thể nào quên.

KHI TÔI SINH CON, NGƯỜI BÁC SĨ ĐỠ ĐẺ LẠI LÀ CHỒNG CŨ 1. Cơn đau chuyển dạ và khoảnh khắc định mệnh…

Minh không trả lời ngay. Anh nhìn tôi vài giây, ánh mắt không giận dữ, không trách móc… chỉ có một thứ: buồn. “Được,” anh nói khẽ. “Nếu bệnh nhân không muốn, tôi sẽ rời ca.”

KHI TÔI SINH CON, NGƯỜI BÁC SĨ ĐỠ ĐẺ LẠI LÀ CHỒNG CŨ 1. Cơn đau chuyển dạ và khoảnh khắc định mệnh…

Hôm đó, trời cuối thu, gió mát rượi, Teng chỉ định vào núi tìm mấy con dê con đi lạc. Nhưng chẳng ngờ chuyến đi ấy lại khiến cả bản dậy sóng.

TỔ ONG CHẢY MẬT ĐỎ 1. Núi rừng và người đàn ông chất phác Ở bản Tóong Lố, giữa dãy núi Pà Nặm…

Thứ quý giá nhất không phải tổ ong, mà là lòng tin và sự tử tế giữa người với người.

TỔ ONG CHẢY MẬT ĐỎ 1. Núi rừng và người đàn ông chất phác Ở bản Tóong Lố, giữa dãy núi Pà Nặm…

Người làng Hóa không bao giờ nói thẳng trước mặt chúng tôi. Nhưng chỉ cần bước chân qua quán nước, hay đứng trước chợ cá buổi sáng, là tôi đã nghe những lời rì rầm

*Truyện hư cấu mang tính chất giải trí, không có thật LỜI NGUYỀN TRÊN ĐẦM NGỌC ĐỎ Tôi là Bành Khải, đời thứ…

Tôi cúi đầu, nói lời mà ba thế hệ trong dòng họ tôi chưa ai dám nói: “Tôi đến… để xin lỗi. Và để trả lại đầm.”

*Truyện hư cấu mang tính chất giải trí, không có thật LỜI NGUYỀN TRÊN ĐẦM NGỌC ĐỎ Tôi là Bành Khải, đời thứ…

Tôi lật bìa sau album ảnh. Quả thật, có một phong bì dán kín. Tôi x;é ra.

BÓNG MẸ TRONG ĐÊM MƯA Mẹ mất mới sáu tháng. Sáu tháng—một quãng thời gian mà người ta còn chưa quen nổi việc…

Sáu tháng—một quãng thời gian mà người ta còn chưa quen nổi việc bữa cơm thiếu một người, giường ngủ thiếu hơi ấm, ngôi nhà thiếu tiếng cười. Nhưng bố tôi… ông quen nhanh hơn tôi tưởng.

BÓNG MẸ TRONG ĐÊM MƯA Mẹ mất mới sáu tháng. Sáu tháng—một quãng thời gian mà người ta còn chưa quen nổi việc…

Nam không ngẩng lên: “Em tập bế đi. Chứ ai chăm con cho em mãi? Với lại… m//ổ xong mà không tự lo thì bao giờ mới hồi phục?”

Tôi sinh mổ vào một buổi sáng đầu đông se lạnh, khi gió ngoài cửa sổ bệnh viện vẫn còn ẩm ướt hơi…

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2026 News