×
×

“Mẹ ký cho con đứng tên tạm thôi. Sau này khỏi bệnh, con trả lại. Không ký thì… viện phí chắc tụi con không kham nổi nữa.”

Mẹ tôi nằm viện đã gần một tháng. Tai biến nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần người túc trực. Tôi…

Hỏi thì cô ấy chỉ nói bận, con nhỏ, mệt mỏi đủ đường. Tôi buồn. Nhưng vẫn tự nhủ: thôi thì mỗi người một hoàn cảnh.

Mẹ tôi nằm viện đã gần một tháng. Tai biến nhẹ, không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cần người túc trực. Tôi…

Tim đau đến nghẹn thở. Con dâu tôi ngồi trên ghế, khoanh tay, cười nhạt: “Mẹ đừng làm khó tụi con. Ký xong là xong chuyện.

Tôi đã ngoài bảy mươi. Căn nhà này, mảnh đất này, là thứ tôi và chồng tôi tích cóp cả đời. Ông mất…

Ông mất sớm, tôi ở vậy nuôi các con khôn lớn. Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình còn sống, các con còn về… là đủ.

Tôi đã ngoài bảy mươi. Căn nhà này, mảnh đất này, là thứ tôi và chồng tôi tích cóp cả đời. Ông mất…

Con bé nhìn tôi. Chỉ một giây thôi — rồi nó bật khóc nức nở, ôm chặt lấy cổ tôi: “Con xin lỗi ba… con lau chưa sạch… đừng bỏ con…”

  Vợ tôi mất được hai năm. Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công…

Hôm đó, tôi về nhà sớm hơn kế hoạch nửa ngày. Không báo trước. Chỉ muốn ôm con một cái cho đỡ nhớ. Cửa mở ra, nhà im phăng phắc.

  Vợ tôi mất được hai năm. Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công…

Vợ tôi mất được hai năm. Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công tác xa, đành thuê một người phụ nữ về trông hai đứa nhỏ

  Vợ tôi mất được hai năm. Từ ngày đó, căn nhà rộng hơn nhưng lạnh hẳn. Tôi thường xuyên phải đi công…

Chiếc xe hơi màu đen dừng lại bên lề đường. Cửa kính hạ xuống. Một người đàn ông khoảng hơn bốn mươi, ăn mặc chỉnh tề, ánh mắt trầm và bình tĩnh

Đêm đó mưa rất to. Tôi đội chiếc áo mưa mỏng, tay dắt con trai ba tuổi, chân lội bì bõm trên con…

Nó sốt cao, người nóng hầm hập, môi tím tái vì lạnh. Tôi đã gọi cho tất cả những người tôi có thể gọi — không ai nghe máy.

Đêm đó mưa rất to. Tôi đội chiếc áo mưa mỏng, tay dắt con trai ba tuổi, chân lội bì bõm trên con…

Chữ viết nguệch ngoạc, run rẩy — chữ của chồng tôi. Tôi vừa đọc, tay vừa lạnh dần. “Nếu em đọc được những dòng này, hãy bế con rời khỏi bệnh viện ngay. Đừng hỏi bác sĩ.

Tôi vừa sinh con được hai ngày.Người còn yếu, bụng đau âm ỉ, tay vẫn cắm kim truyền. Phòng bệnh trắng toát, mùi…

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2026 News