Suốt 12 năm, tôi chăm sóc bố chồng – ông Lực – như cha ruột. Ông không có lương hưu, bệnh tật liên miên. Con trai ông – chồng tôi – thì đi làm ăn xa, một năm về đôi ba lần. Mọi chuyện trong nhà đều dồn lên vai tôi.
Hôm ông mất, tôi khóc nhiều hơn cả chồng tôi. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, ông run run nắm tay tôi:
“Con… giữ cái gối này… đừng để ai đụng vào…”
Tôi nhìn chiếc gối rách nát, bụi bông bay ra đầy tay, mà chỉ thấy tủi thân.
Tôi hỏi:
“Sao lại là… cái này hả bố? Con chăm bố bao năm, bố chỉ để lại…?”
Ông chỉ kịp thở hắt một tiếng rồi đi.
Buổi tối, cả nhà chồng kéo đến. Em gái chồng nhìn cái gối, cười nửa miệng:
“Trời ơi, cả đời ông già chẳng có gì. Để lại cho chị… cái gối rách. Hợp với chị ghê.”
Mẹ chồng bĩu môi:
“Thôi đem đốt đi. Để lại trong nhà cho dơ.”
Tôi siết chặt cái gối, vừa uất vừa nhục. Cuối cùng, tôi nghĩ:
“Đúng. Đốt hết đi để khỏi vướng bận!”
Tôi mang di vật của ông ra sân sau, nhóm lửa.
Khi ngọn lửa liếm đến mép vải, sợi chỉ mục nát bất ngờ bục ra.
Một vật gì đó nặng rơi xuống nền gạch cạch một tiếng.
Tôi giật mình.
Nhặt lên.
Một ổ khóa sắt nhỏ khóa chặt một túi vải đen.
Tôi ngẩn người.
Đúng lúc đó, chồng tôi cùng cả nhà bước ra, thấy trên tay tôi túi vải.
Mẹ chồng tái mặt:
“Cô mở ra chưa?”
Tôi đáp:
“Chưa. Đây là gì vậy mẹ?”
Bà gần như hét lên:
“Đưa đây! Không phải chuyện của cô!”
Tôi lùi lại, ôm chặt túi:
“Là bố đưa cho con. Bố bảo không được để ai đụng vào.”
Cả nhà chồng nhìn nhau – ánh mắt đầy hoảng loạn.
Không nói gì, tôi lấy kéo cắt lớp vải, phá ổ khóa. Mọi người lao tới:
“Đừng!!!”
Phập.
Ổ khóa bung ra. Túi mở.
Bên trong là một cuốn sổ đỏ… và một tờ giấy viết tay.
Tôi đọc lên, giọng run:
“Toàn bộ đất vườn 620m² và căn nhà này… tôi để lại cho con dâu – người duy nhất chăm sóc tôi. Các con ruột của tôi… không được quyền tranh chấp.”
Cả sân chết lặng.
Em chồng hét lên:
“Không thể nào! Đất này là của bố mẹ để lại cho con trai đầu – tức là anh ấy!”
Tôi đưa tờ giấy tiếp theo:
“Còn đây… bố viết:
‘Tôi biết sự thật các người đã giấu: Tôi không phải là bố ruột của thằng Lâm.’”
Chồng tôi tái mét như tờ giấy.
Mẹ chồng khuỵu xuống.
Tôi nhìn họ, bàng hoàng:
“Cái… gì đây?”
Mẹ chồng bật khóc:
“Ngày xưa… tao trót dại… Bố mày biết hết. Nhưng ông ấy thương tao, thương Lâm nên im lặng nuôi nấng. Nhưng tụi tao sợ lúc ông ấy mất thì đất đai về tay người ngoài nên tính chiếm lại… Không ngờ… ông ấy biết hết.”
Chồng tôi cầm sổ đỏ, run run:
“Vậy… bố để lại cho em thật à…?”
Tôi nhìn anh ấy – người đàn ông mà tôi đã chăm bố suốt 12 năm cùng.
Tôi gấp cuốn sổ đỏ, cất vào túi áo.
Tôi nói chậm rãi:
“Dù anh không phải con ruột… bố vẫn thương anh như con. Nhưng anh và cả nhà đối xử với bố thế nào… anh nhớ chứ?”
Cả nhà cúi đầu. Không ai dám nói một lời.
Tôi quay lưng vào nhà, để lại họ trong im lặng:
“Đây là di nguyện của bố. Tôi sẽ làm đúng.
Ai muốn tranh giành… mời ra tòa.”
Không ai dám đuổi theo.
Tối hôm đó, tôi mở lại túi vải.
Ngoài sổ đỏ, còn một mẩu giấy khác.
Dòng chữ cuối cùng của ông Lực khiến mắt tôi cay xè:
“Con là đứa duy nhất đối xử với bố bằng tình người.
Đời bố không có gì, chỉ có một ơn để trả… là dành lại công bằng cho con.”
Tôi ôm chiếc gối rách vào lòng, khóc như mưa.
Lần đầu tiên sau 12 năm, tôi thấy mình… được nhìn nhận.
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load