Ngày tôi mới về làm dâu, gia đình chồng ở một khu phố nhỏ, yên bình. Ngay sát vách là nhà chị Quyên, một người phụ nữ ngoài ba mươi, tính tình cởi mở, hay sang chơi và kể đủ thứ chuyện làng quê. Một lần, chị ngồi nhâm nhi trà với tôi, kể chuyện về những buổi cỗ ở quê chồng chị. “Em ơi, mỗi lần về quê ăn cỗ, chị chả kịp đụng đũa. Người trên mâm, từ ông bà đến anh em, ai cũng tự nhiên rút đũa, xiên giò, chả, thịt gà, thịt lợn luộc, thậm chí xôi, gói lại mang về. Nhanh như chớp, cứ như nghìn năm nay vẫn thế!” Chị cười, nhưng ánh mắt thoáng chút bất lực.
Tôi nghe mà ngạc nhiên, tưởng chị đùa. Ở quê tôi, mâm cỗ là để ăn uống, trò chuyện, ai lại “rút đũa xiên mang về” như đi chợ thế chứ? Chị Quyên thấy tôi tò mò, chỉ lắc đầu: “Lạ lắm, nhưng chị cũng chẳng hiểu sao. Lần nào cũng thế, chị chỉ kịp ăn vài miếng là mâm trống hoác.” Tôi cười, nghĩ chắc là phong tục quê chị khác lạ, nhưng lòng vẫn thấy kỳ kỳ.
Tháng sau, nhà chồng tôi có giỗ, cả nhà kéo về quê. Tôi háo hức chuẩn bị, tưởng tượng mâm cỗ đầy ắp nem chả, gà luộc, xôi nếp thơm lừng. Nhưng đúng như lời chị Quyên, cảnh tượng ở mâm cỗ khiến tôi sững sờ. Vừa dọn món lên, chưa kịp nâng chén rượu chúc tụng, mọi người đã đồng loạt rút đũa. Người xiên miếng giò, kẻ gói miếng xôi, có bác còn lấy cả đùi gà nhét vào túi nilon, miệng cười tươi: “Để phần cho bọn trẻ ở nhà!” Tôi ngồi ngây ra, bát cơm trên tay còn chưa kịp động. Chồng tôi, Minh, thấy vợ ngơ ngác, chỉ thì thầm: “Kệ đi em, ở đây quen rồi.”
Tôi không cam lòng, quyết tìm hiểu xem cái “phong tục” kỳ lạ này từ đâu mà có. Tối đó, tôi lân la hỏi bà cô họ của Minh, một người lớn tuổi trong làng. Bà cười móm mém, kể rằng cách đây vài chục năm, làng từng trải qua một trận đói khủng khiếp. Khi ấy, cỗ bàn hiếm hoi, nhà nào có giỗ cũng chia sẻ thức ăn cho cả làng, nhưng vì đông người, ai cũng sợ không đủ phần, nên dần dần hình thành thói quen “xâu đũa mang về”. Dù thời đói kém đã qua, cái thói quen ấy vẫn còn, như một ký ức tập thể chẳng ai muốn bỏ.
Tôi gật gù, nghĩ rằng câu chuyện đến đây là hết. Nhưng đêm đó, khi giúp dọn dẹp nhà thờ họ, tôi vô tình nghe lén được cuộc trò chuyện giữa bà cô và một người đàn ông lạ mặt. Ông ta nói: “Bà ơi, năm nay cỗ vẫn phải làm như thế, không là lộ chuyện!” Bà cô thì thào: “Yên tâm, cả làng giữ kín bao năm nay rồi.”
Tò mò, tôi bí mật hỏi thăm thêm và phát hiện một sự thật rùng rợn. Cái “phong tục” xiên đũa mang về không chỉ đơn thuần là di sản của thời đói kém. Hóa ra, nhiều năm trước, một nhóm người trong làng từng phạm tội buôn lậu, và để che giấu số hàng cấm, họ giấu chúng trong các món cỗ – giò, chả, thậm chí xôi – rồi mang về nhà như một cách “phân phối” hàng mà không ai nghi ngờ. Dù việc buôn lậu đã dừng lại, thói quen này vẫn được duy trì để đánh lạc hướng chính quyền, và cả làng đồng lòng giữ bí mật. Thậm chí, chị Quyên, người tôi tưởng chỉ là hàng xóm vô tư, hóa ra cũng biết chuyện này và cố tình kể để dò xét xem tôi có tò mò đào bới hay không.
Tôi rùng mình, nhìn Minh đang ngủ say bên cạnh. Liệu anh có biết sự thật này? Và nếu cả làng đã giữ bí mật bao năm, tôi – một cô dâu mới – có nên phá vỡ sự im lặng ấy hay không? Mâm cỗ quê, hóa ra không chỉ là chuyện ăn uống, mà còn là vỏ bọc cho một bí mật đen tối của cả một cộng đồng.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load