Vợ chồng Mai và Tuấn lấy nhau được 6 năm, sống ở một căn hộ thuê nhỏ ở Hà Đông (Hà Nội).
Hai người chắt chiu từng đồng, gom góp suốt bao năm mới để dành được hơn 1 tỷ — dự tính cuối năm mua căn chung cư nho nhỏ để ổn định cuộc sống.
Vậy mà một buổi tối, Tuấn đột nhiên thông báo:
“Anh rút tiền rồi, mẹ bảo nhà ở quê xuống cấp, anh phải về xây lại cho bà.”
Mai chết lặng.
Cô cố giữ bình tĩnh hỏi:
“Anh rút hết à? Không giữ lại đồng nào à?”
Tuấn gãi đầu:
“Ừ, mẹ nói nhà nứt tường, dột mái… Anh con trai duy nhất, không giúp thì ai giúp?”
Cơn tức nghẹn trong cổ.
Hôm sau, Mai bắt xe thẳng về quê chồng ở Nam Định, xông thẳng vào nhà.
Bà Hường – mẹ Tuấn – đang ngồi tỉa rau, ngẩng lên nhìn con dâu rồi nói tỉnh queo:
“Tiền con trai tao thì cũng là tiền của tao, mày có quyền gì mà sang đây om sòm?”
Cả xóm kéo ra xem, Mai vừa khóc vừa nói:
“Bọn con dành dụm mấy năm, giờ nhà tan cửa nát hết rồi!”
Nhưng bà Hường chỉ phẩy tay, thản nhiên:
“Nhà này là do nó hiếu thảo. Mày không thích thì thôi.”
Mai quay về, lòng nguội lạnh.
Ngay hôm sau, cô lặng lẽ làm thủ tục sang tên toàn bộ mảnh đất bố mẹ cho hồi cưới về tên mẹ đẻ, rồi âm thầm nộp đơn ly hôn.
Cô không muốn dính dáng gì đến người đàn ông đặt mẹ lên trên vợ nữa.
Đến ngày ra tòa, Tuấn vẫn ăn mặc chỉnh tề, gương mặt mệt mỏi.
Anh chẳng nói gì ngoài một câu:
“Anh chỉ mong em bình an.”
Khi phiên tòa kết thúc, thẩm phán đưa cho Mai một phong bì niêm phong — nói là giấy tờ liên quan đến tài sản của chồng.
Mai mở ra, bên trong là giấy chứng nhận quyền sử dụng đất căn nhà mới xây – ghi tên cô làm chủ sở hữu.
Bên dưới là dòng chữ nguệch ngoạc mà Tuấn viết tay:
“Mẹ chỉ đứng tên hộ, giờ anh chuyển lại cho em. Tiền đó cũng là của chúng ta, anh chỉ muốn em có nhà tử tế trước khi sinh con.”
Mai chết lặng.
Ngoài cửa sổ, gió thổi qua mấy nhành phượng muộn.
Cô ôm xấp giấy, nước mắt rơi lã chã, không rõ là hối hận hay thương xót cho chính mình.
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load