×
×

Ngày nhận sổ đỏ, cả họ đều biết đó là tài sản bố mẹ chia cho vợ chồng tôi, ghi tên tôi đứng chủ sở hữu. Nhưng vì hai vợ chồng đều lên thành phố lập nghiệp, chúng tôi cho vợ chồng em gái ở nhờ

Bố mẹ tôi mất sớm, để lại cho vợ chồng tôi một miếng đất cùng căn nhà cấp bốn cũ ở quê. Ngày nhận sổ đỏ, cả họ đều biết đó là tài sản bố mẹ chia cho vợ chồng tôi, ghi tên tôi đứng chủ sở hữu. Nhưng vì hai vợ chồng đều lên thành phố lập nghiệp, chúng tôi cho vợ chồng em gái ở nhờ. Phần vì thương đứa em mới cưới chưa có chỗ chui ra chui vào, phần vì nghĩ ruột thịt với nhau, giúp nhau lúc khó khăn.

Năm năm trôi qua. Vợ chồng tôi làm ăn ổn, lại muốn về quê sống gần họ hàng. Nghĩ đơn giản chỉ cần báo trước để vợ chồng em gái thu xếp nơi ở mới.

Ai ngờ… tôi vừa mở lời, mặt em gái tôi tối sầm lại.

“Anh chị định về chỗ nhà của anh chị à? Anh chị biết ngày xưa nó chỉ có giá hơn 30 triệu không? Giờ vợ chồng em sửa sang hết rồi, sân gạch lát mới, giếng khoan lại, cả vườn bạch đàn phía sau là tụi em trồng. Giờ căn nhà này phải giá 300 triệu là ít.”

Tôi sững người.

Em rể đứng bên cạnh, khoanh tay:

“Em không nói không chuyển đi, chỉ cần anh chị đưa 500 triệu rồi em dọn ngay. Vợ chồng em bỏ bao công ra làm đẹp, anh chị về hưởng, lời quá rồi còn gì.”

Tôi nghe mà nóng mặt.
Tôi nói rõ ràng:

“Nhà đất này là của vợ chồng tôi, bố mẹ để lại. Chúng tôi cho ở nhờ, chứ không bán, không cho. Việc tự ý sửa sang, trồng trọt là quyết định của hai đứa, không ai bắt. Muốn chuyển thì chuyển, không thì…”

Tôi nhìn thẳng vào mặt chúng nó, dằn từng chữ:

Ra tòa.

Em gái tôi gằn giọng:

“Anh chị sống vô tình vậy ai chịu nổi! Nhà này vợ chồng em ở, sửa sang, chăm chút từng tí. Giờ bảo đi là đi à?”

Tôi thở dài:

“Ngày anh chị cho tụi em ở, có bao giờ tính toán không? Giờ tụi em đòi 500 triệu để rời khỏi nhà của chính anh chị, chẳng khác gì đuổi anh chị ra khỏi tài sản của mình.”

Không khí nặng như chì.

Vợ tôi bước lên, đặt sổ đỏ lên bàn, giọng lạnh như nước đá:

“Đây là giấy tờ đứng tên chồng tôi. Tụi em không có quyền đòi hỏi. Tuần sau tụi em không chuyển, bọn chị sẽ nộp đơn. Còn vườn bạch đàn hay cái sân… tụi em muốn mang đi thì cứ đào lên mà mang.”

Mặt em rể tái mét. Em gái tôi cứng họng.

Cả hai như bị dội gáo nước lạnh — lần đầu tiên nhận ra rằng 5 năm “ở nhờ” không biến thành quyền sở hữu.

Tôi kéo tay vợ ra về, bỏ lại phía sau tiếng càu nhàu giận dữ của hai vợ chồng em gái.

Trong lòng tôi chỉ có một suy nghĩ duy nhất:

Tình thân thì quý, nhưng một khi đã bị lợi dụng… thì phải dứt.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2025 News