Ba năm yêu nhau của Mai và Tuấn luôn khiến cả xóm nhỏ phải trầm trồ. Hai người đi đâu cũng có nhau, từ những buổi cà phê lộng gió cuối chiều đến những ngày lễ tết. Người ta nhìn họ mà tin chắc rằng chẳng bao lâu nữa sẽ có một đám cưới đẹp như mơ. Và đúng vậy, cả hai đã dự định cuối năm làm đám cưới, thiệp mời còn đang được đặt thiết kế, mẹ Mai thì hí hửng may áo dài đỏ để chụp hình cưới cùng con gái. Tình yêu ấy tưởng đã chạm đến đích, tưởng đã tìm được bến bờ bình yên sau rất nhiều năm vun đắp.
Nhưng cuộc đời, đôi khi chỉ cần một buổi chiều thôi là có thể lật tung mọi thứ.
Hôm ấy Mai đang làm việc thì bụng quặn lên từng cơn, đau đến mức không đứng nổi. Đồng nghiệp vội gọi xe đưa cô vào viện. Sau hàng loạt xét nghiệm, bác sĩ bước vào phòng với vẻ mặt rất nghiêm trọng. “Gan của em có khối u lớn. Cần mổ gấp. Có khả năng phải cắt tới một nửa gan.” Mai chết lặng. Cô mới 27 tuổi, còn cả tương lai phía trước. Sao bỗng dưng lại là ung thư gan?
Mẹ Mai nghe tin chạy vào viện, vừa chạy vừa khóc, còn Tuấn thì mặt mũi tái mét, cứ nắm tay Mai như sợ cô rời khỏi mình bất cứ lúc nào. Bác sĩ nói để có thể giữ được sự sống cho Mai, cô cần người hiến gan ngay lập tức. Nhưng nhà Mai chỉ có hai mẹ con. Mẹ Mai hơn sáu mươi, bệnh tim và xương khớp, không thể hiến. Căn phòng như chìm vào im lặng. Mai nhìn Tuấn, ánh mắt cô run rẩy cầu cứu. Tuấn không nói gì, nhưng ánh mắt anh đầy quyết tâm. Anh đi làm xét nghiệm ngay trong đêm.
Kết quả: Tuấn phù hợp gần như hoàn hảo để hiến gan.
Gia đình hai bên mừng đến rơi nước mắt. Tuấn được nhập viện theo dõi, truyền dịch, làm sạch gan để chuẩn bị cho ca mổ hiến một phần gan của mình cho người con gái anh yêu nhất. Suốt ba ngày, anh nằm giường bên cạnh Mai. Cô nhìn anh, bàn tay lạnh như băng nhưng nghẹn lời không biết nói gì ngoài câu: “Em xin lỗi vì đã khiến anh phải làm thế.” Tuấn chỉ mỉm cười:
— “Nếu là để em sống, anh không sợ gì hết.”
Nhưng cuộc đời đôi khi không vận hành bằng những lời hứa.
Đúng 7 giờ sáng hôm đó, hai kíp mổ đã sẵn sàng. Mai được đẩy vào phòng chờ. Tuấn cũng sẽ được chuyển vào ngay sau đó. Nhưng mãi không thấy hình bóng anh đâu. Y tá chạy đi tìm. Không có. Bác sĩ gọi loa. Không có. Cả bệnh viện rối loạn vì người hiến gan bỗng dưng biến mất ngay trước ca mổ.
Mai nằm trên giường, dây truyền đang chảy, tim đập loạn vì sợ hãi. Cô gọi điện cho Tuấn. Chuông reo mãi. Ba cuộc. Bốn cuộc. Mười cuộc. Không ai bắt máy.
Đến cuộc thứ mười hai, màn hình hiện một tin nhắn.
Một câu ngắn ngủi, lạnh đến tê người:
“Anh không thể đánh đổi sức khỏe của mình vì em được. Mong em hiểu cho anh.”
Điện thoại rơi xuống. Mai không khóc nổi. Nỗi đau không giống sự phản bội thông thường—nó như nhát dao đâm vào người đang nằm trên giường bệnh chờ giành giật sự sống. Ba năm yêu nhau. Ba năm những lời hứa. Ba năm chuẩn bị cho tương lai. Và cuối cùng, tất cả gói gọn vào một câu nhắn tin bỏ lại cô trong giây phút cô cần anh nhất.
Ca mổ phải hoãn. Mai yếu đi từng giờ.
May thay, buổi chiều hôm đó, người anh họ tên Lâm từ dưới quê lên thăm, nghe tin thì sững người, rồi hỏi bác sĩ: “Nếu tôi phù hợp, tôi hiến.” Mai khóc gằn từng tiếng: “Anh đừng… đừng vì em…” Nhưng Lâm đặt tay lên vai cô:
— “Con gái trong nhà… đâu ai bỏ nhau lúc này.”
Xét nghiệm chạy gấp. Kết quả: Lâm đủ điều kiện.
Ngay trong đêm, ca mổ được tiến hành. Lâm bước vào phòng mổ, không hề do dự. Mai được đưa vào sau đó. Và ca ghép gan kéo dài gần 9 tiếng.
Hai tháng sau, Mai được xuất viện. Cô gầy đi, xanh đi, nhưng đôi mắt trở nên khác hẳn—sâu hơn, bình thản hơn, như thể cô vừa đi qua kiếp khác.
Hôm ấy có buổi tiệc nhỏ gia đình ăn mừng sức khỏe Mai hồi phục. Làm sao Mai không biết: Tuấn cũng được mời, vì anh vẫn là “chồng sắp cưới” trên danh nghĩa. Khi Tuấn bước vào, anh trông có vẻ bối rối, ngượng ngập, rồi vội bước nhanh lại phía Mai:
— “Mai… em khỏe hơn chưa? Anh lo cho em lắm…”
Mai đứng dậy, khẽ nghiêng đầu, mỉm cười rất nhẹ, rất lịch sự nhưng xa lạ đến lạnh người.
— “Anh… là ai vậy? Tôi với anh quen nhau sao?”
Cả căn phòng chết lặng.
Tuấn tái nhợt. Miệng lắp bắp: “Mai… đừng vậy mà… anh…” Nhưng Mai đã quay đi, bỏ lại phía sau một người đàn ông từng là cả thế giới của cô, giờ chỉ còn là một bóng hình nhạt nhòa, lạnh lẽo như tin nhắn ngày nào.
Tình yêu ba năm… kết thúc gọn trong một câu.
Và với Mai, những gì Tuấn bỏ rơi trong phòng bệnh ngày đó đã không còn quay trở lại được nữa.