Tôi tên là Hương, ba mươi bốn tuổi.
Ba năm trước, tôi nghỉ việc kế toán ở công ty may để về nhà chăm mẹ chồng. Không ai ép. Chỉ là lúc ấy, bà bắt đầu yếu, trí nhớ kém, hay quên uống thuốc, có lần còn bật bếp gas rồi quên tắt.
Chồng tôi – anh Tuấn – nói:
— Thôi, em nghỉ ở nhà chăm mẹ đi. Công việc sau này kiếm lại được.
Tôi gật đầu.
Lúc đó tôi nghĩ, gia đình là quan trọng nhất.

1. “CHỈ CÓ MỖI VIỆC ĐÓ”
Những tháng đầu còn ổn.
Sau đó là chuỗi ngày lặp lại đến nghẹt thở:
5 giờ sáng: dậy nấu cháo.
6 giờ: gọi mẹ dậy uống thuốc.
7 giờ: tắm rửa cho bà.
9 giờ: dọn nhà, giặt đồ.
11 giờ: nấu cơm trưa.
Chiều: canh giờ thuốc, dẫn bà đi bộ, nghe bà kể đi kể lại một câu chuyện cũ.
Đêm: ngủ chập chờn vì bà hay gọi.
Tôi không nhớ lần cuối mình ngủ trọn một giấc là khi nào.
Có hôm tôi nói với chồng, rất nhẹ:
— Em mệt quá anh ạ.
Anh đang xem điện thoại, không ngẩng lên:
— Em mệt cái gì? Ở nhà có làm gì đâu.
Tôi cười gượng.
Một lần khác, tôi nói:
— Hay anh thuê người phụ giúp vài tiếng mỗi ngày?
Anh cau mày:
— Em ở nhà cả ngày, sao phải thuê? Tốn tiền.
Đỉnh điểm là hôm tôi sốt 38 độ, vẫn phải dìu mẹ đi vệ sinh lúc nửa đêm. Sáng ra, người tôi bủn rủn.
Tôi than:
— Em thật sự không chịu nổi nữa rồi.
Anh thở dài, giọng khó chịu:
— Em chỉ có mỗi việc chăm mẹ thôi mà cũng than. Người ta ngoài kia làm bao nhiêu việc kìa.
Câu nói đó… không to, không gay gắt.
Nhưng nó đứt gãy.
2. TÔI BỎ ĐI
Tôi không khóc. Không cãi.
Sáng hôm sau, tôi nấu xong nồi cháo, ghi giờ uống thuốc vào giấy, để sẵn quần áo cho mẹ.
Tôi đặt vali nhỏ cạnh cửa.
Anh Tuấn nhìn thấy, ngạc nhiên:
— Em đi đâu?
— Em về nhà ngoại 10 ngày.
— Sao tự nhiên vậy?
Tôi nhìn anh, rất bình tĩnh:
— Để anh thử làm “mỗi việc đó”.
Anh bật cười:
— Có gì đâu mà thử.
Tôi không nói thêm.
Chỉ nhắn lại một câu duy nhất trước khi đi:
“Nếu anh chịu được, em sẽ quay về.”
3. NGÀY THỨ NHẤT: DỄ
Ngày đầu tiên, anh gọi cho tôi, giọng vẫn còn tự tin:
— Mọi thứ ổn. Mẹ ăn uống bình thường.
Tôi “ừ” một tiếng.
4. NGÀY THỨ BA: BẮT ĐẦU RỐI
Ngày thứ ba, anh nhắn:
— Mẹ quên uống thuốc, anh phải chạy về giữa giờ làm.
Tôi không trả lời.
5. NGÀY THỨ NĂM: MỆT
Ngày thứ năm, anh gọi, giọng cáu:
— Sao mẹ cứ gọi anh hoài vậy? Đêm qua anh không ngủ được.
Tôi chỉ nói:
— Ừ.
6. NGÀY THỨ BẢY: SỰ THẬT LỘ RA
Ngày thứ bảy, anh không gọi.
Chiều muộn, mẹ tôi gọi cho tôi:
— Con à… thằng Tuấn qua đây, ngồi một lúc mà khóc.
Tôi lặng người.
Mẹ tôi kể:
— Nó nói giờ nó mới biết… mẹ nó không chỉ già, mà đang suy giảm trí nhớ nặng. Đêm nào bà cũng hỏi “Hương đâu rồi?”, “Con dâu đi làm chưa về à?”.
— Nó bảo trước giờ… con che hết cho nó.
Tôi ngồi lặng rất lâu.
7. NGÀY THỨ MƯỜI: ANH SỤP ĐỔ
Ngày thứ mười, anh đến nhà ngoại đón tôi.
Anh gầy hẳn. Mắt thâm quầng. Áo nhăn.
Anh đứng trước mặt tôi, nói khẽ:
— Anh xin lỗi.
Tôi không nói gì.
Anh tiếp:
— Anh không biết… mẹ hay tiểu không kiểm soát.
— Không biết mẹ thức đêm vì sợ một mình.
— Không biết em… đã chịu đựng từng đó.
Tôi nhìn anh:
— Anh chỉ biết bây giờ, vì anh phải làm.
Anh cúi đầu.
— Em đi rồi, anh mới hiểu… cái gọi là “mỗi việc đó” nó nuốt con người ta như thế nào.
8. TWIST CUỐI: QUYẾT ĐỊNH CỦA TÔI
Anh nắm tay tôi:
— Về nhà nhé em. Anh sẽ thuê người phụ. Anh hứa.
Tôi rút tay lại.
— Em không về nữa.
Anh sững sờ:
— Em… không tha thứ cho anh sao?
Tôi lắc đầu:
— Em không giận.
— Nhưng em đã nộp đơn xin việc.
— Em cần một cuộc sống mà sự hi sinh của em không bị xem là hiển nhiên.
Anh nghẹn lại:
— Anh sẽ thay đổi…
— Em tin. Nhưng… em không muốn là người chờ anh thay đổi nữa.
9. KẾT
Cuối cùng, chúng tôi không ly hôn ngay.
Nhưng tôi không quay lại vai trò cũ.
Anh thuê người chăm mẹ. Anh tự tay quản lý mọi thứ. Tôi đi làm lại, sống ở thành phố.
Thỉnh thoảng tôi về thăm.
Mỗi lần nhìn anh cẩn thận ghi giờ uống thuốc cho mẹ, tôi không thấy hả hê.
Chỉ thấy… giá như anh hiểu sớm hơn.
Có những bài học,
nếu không tự mình trải qua,
thì dù nghe cả đời cũng không hiểu.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load