×
×

Tôi cúi xuống, nhặt tờ séc lên. Ông Thành mỉm cười đắc ý, có lẽ ông ta nghĩ rằng bất cứ ai ở vị thế của tôi cũng sẽ quỳ xuống cảm ơn sự “hào phóng” đó.

Chương 1: Những Vết Sẹo Dưới Lớp Bụi Thời Gian

Thành phố vào mùa mưa, những cơn mưa rào bất chợt đổ xuống như muốn gột rửa đi lớp bụi bặm bám đầy trên những dãy phố thượng lưu. Nhưng có những thứ bụi bặm không thể nào rửa sạch, đó là lớp bụi của thời gian và những bí mật bị chôn vùi trong lòng người.

Tôi là Nam. Ở cái tuổi 25, cái tuổi mà người ta gọi là thanh xuân rực rỡ nhất, thì tôi lại đang chìm nghỉm trong vũng lầy của số phận. Biến cố gia đình ập đến như một trận cuồng phong: bố mất sớm, mẹ bỏ đi từ khi tôi còn đỏ hỏn (theo lời kể của bà nội), và giờ đây bà nội – người thân duy nhất còn lại – đang nằm thoi thóp trong căn nhà dột nát dưới quê vì bạo bệnh. Nợ nần chồng chất từ những lần vay mượn khắp nơi để thuốc thang cho bà khiến tôi nghẹt thở.

Tôi nhận mọi việc, chẳng nề hà sang hèn, từ bốc vác ở bến xe đến dọn kho thuê cho những gia đình giàu có. Và định mệnh đã đưa tôi đến ngôi biệt thự xa hoa của ông Thành – một đại gia bất động sản có tiếng, người mà tên tuổi luôn gắn liền với những dự án nghìn tỷ.

Căn kho nhà ông Thành nằm tách biệt ở phía sau khu vườn thượng uyển. Nó ẩm mốc, tối tăm và đầy rẫy những món đồ cũ kỹ bị bỏ quên, đối lập hoàn toàn với vẻ lộng lẫy phía trước. Tôi hì hục dọn dẹp suốt từ sáng sớm, mồ hôi nhễ nhại thấm đẫm chiếc áo sờn cũ, lòng chỉ mong sớm nhận được 500 nghìn tiền công để kịp gửi về cho bà mua thuốc.

Thế nhưng, khi kéo chiếc hòm gỗ mục nát từ góc tối nhất ra, nắp hòm vì mục ruỗng mà bật mở. Giữa đống giấy tờ ố vàng, một tờ giấy khai sinh vẫn còn nguyên vẹn nằm lạc lõng giữa những tấm ảnh cũ. Tôi tò mò cầm lên, phủi lớp bụi mỏng, và rồi… tim tôi như ngừng đập.

Họ và tên đứa trẻ: Lê Văn Nam. Họ và tên cha: Lê Chí Thành. Họ và tên mẹ: Nguyễn Thu Hà.

Tên tôi. Ngày tháng năm sinh của tôi. Từng con số, từng chữ cái hiện ra như nhát dao đâm xuyên qua lồng ngực. Cha tôi là Lê Chí Thành – người chủ căn biệt thự này? Và mẹ tôi… bà Hà? Người phụ nữ quý phái mà mỗi ngày tôi thấy đi qua đi lại trên chiếc xe sang trọng, người chưa bao giờ liếc nhìn kẻ làm thuê bẩn thỉu như tôi dù chỉ nửa mắt, chính là người đã mang nặng đẻ đau ra tôi sao?

Ký ức về lời bà nội kể trong cơn mê sảng trước lúc tôi lên thành phố lại ùa về: “Nam ơi… bố con không phải chết tai nạn đâu… mẹ con cũng không bỏ đi theo người khác… người ta đã dùng tiền để cướp con đi khỏi tay họ… Người ta ác lắm con ơi…”

Lúc đó, tôi chỉ nghĩ bà mê sảng. Nhưng giờ đây, sự thật trần trụi đang nằm trong tay tôi. Hóa ra, tôi không phải trẻ mồ hôi bị bỏ rơi ở cổng chùa như câu chuyện thêu dệt suốt 25 năm qua. Tôi là một vết nhơ, là kết quả của một quá khứ mà ông Thành muốn xóa sạch để rũ bỏ gốc gác nghèo khó, bước chân vào giới thượng lưu và cưới một tiểu thư khuê các.


Chương 2: Cuộc Ngã Giá Tàn Nhẫn Của “Người Cha”

“Cậu đứng đó bao lâu rồi?”

Một giọng nói lạnh băng, uy quyền vang lên từ phía cửa kho. Tôi giật mình quay lại, tờ giấy khai sinh trên tay run bần bật. Ông Thành đứng đó, lịch lãm trong bộ đồ hiệu đắt tiền, tay kẹp điếu xì gà tỏa khói mù mịt. Ánh nắng từ cửa kho rọi vào, nhưng không đủ để làm ấm đi đôi mắt sắc lạnh, đầy toan tính của ông ta.

Tôi nghẹn ngào, giọng lạc đi vì uất hận: “Ông… ông là bố tôi? Tại sao ông lại làm thế với tôi? Tại sao ông để bà tôi sống trong nghèo khổ, còn ông thì ngồi trên đống tiền này và coi tôi như kẻ rác rưởi?”

Ông Thành không hề biến sắc. Không có một chút xúc động của người cha gặp lại con sau 25 năm, không có một cái ôm hay một lời giải thích. Ông ta chỉ nhếch mép, một nụ cười đầy sự khinh bỉ và lạnh lẽo:

“Bố sao? Đừng dùng cái từ đó ở đây. Nó nghe rẻ tiền và bẩn thỉu lắm. Cậu nên nhớ mình đang ở vị trí nào.”

Ông ta chậm rãi tiến lại gần, rút trong túi áo ra một chiếc bút máy vàng óng, ký loẹt xoẹt vào tờ séc rồi ném nó xuống sàn kho đầy bụi bẩn, ngay dưới chân tôi:

“Đây là tờ séc 500 triệu. Một con số mà cả đời làm thuê, bốc vác như cậu có nằm mơ cũng không bao giờ chạm tới được. Cầm lấy, bước ra khỏi cổng và biến mất vĩnh viễn khỏi cuộc đời chúng tôi. Đừng bao giờ để bà Hà và các con tôi biết chuyện này. Cậu không thuộc về thế giới này, và tôi cũng không cần một đứa con rác rưởi làm bẩn gia phả dòng họ Lê này.”

Mỗi lời ông ta nói ra như một gáo nước đá dội vào lòng tự trọng của tôi. 500 triệu. Đầu óc tôi quay cuồng. Với số tiền này, tôi có thể trả sạch nợ nần, tôi có thể đưa bà nội lên bệnh viện tốt nhất thành phố, tôi có thể có một khởi đầu mới mà không phải lo cơm áo gạo tiền hàng ngày.

Tôi nhìn xuống tờ séc trắng tinh nằm giữa đám bụi mù mốc meo, rồi nhìn lên tấm ảnh gia đình hạnh phúc của ông Thành treo ở hành lang phía xa mà tôi vừa lau dọn lúc sáng. Trong ảnh, bà Hà đang cười – nụ cười sang trọng và viên mãn. Đó là người mẹ mà tôi đã dành 25 năm qua để khóc, để nhớ, để tìm kiếm trong những giấc mơ vô vọng.

Ông Thành tiến lại gần hơn, vỗ vai tôi như một cử chỉ ban ơn cho kẻ ăn xin: “Cầm đi, người nghèo thì nên thực tế một chút. Có tiền là có tất cả, có thể mua được tương lai, mua được cả sự im lặng. Còn cái danh phận ‘con trai đại gia’ đó, cậu không gánh nổi đâu. Nó sẽ chỉ làm hỏng cuộc đời cậu thôi.”


Chương 3: Tiền Bạc Có Thể Mua Sự Im Lặng, Nhưng Không Mua Được Nhân Cách

Trong khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ sự phân hóa cay đắng của kiếp người. Một bên là quyền lực, tiền bạc và sự dối trá được bọc trong nhung lụa. Một bên là sự nghèo khổ, là mồ hôi nước mắt nhưng mang trong mình sự thật về cội nguồn.

Tôi cúi xuống, nhặt tờ séc lên. Ông Thành mỉm cười đắc ý, có lẽ ông ta nghĩ rằng bất cứ ai ở vị thế của tôi cũng sẽ quỳ xuống cảm ơn sự “hào phóng” đó. Nhưng khi tay tôi chạm vào mảnh giấy ấy, tôi lại thấy gương mặt của bà nội, thấy những vết chai sần trên đôi tay bà đã nuôi nấng tôi bằng những bát cháo loãng, thấy niềm tin của bà vào việc tôi sẽ trở thành một người đàn ông chính trực.

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn của người đàn ông được gọi là “cha” ấy, rồi từ từ cầm tờ giấy khai sinh áp vào ngực. Bất ngờ, tôi đưa tay xé tờ séc làm đôi, làm tư, rồi tung lên không trung. Những mảnh vụn của 500 triệu rơi lả tả như những cánh bướm giấy vô giá trị trong căn kho ẩm thấp.

“XOẸT!”

Ông Thành sững sờ, điếu xì gà trên tay suýt rơi xuống.

“Ông nghĩ 500 triệu là lớn sao?” – Tôi gằn giọng, từng chữ đanh thép – “Ông đã dùng tiền để vứt bỏ tôi một lần khi tôi còn là một đứa trẻ không biết gì. Giờ đây, ông lại muốn dùng tiền để chôn vùi sự thật và mua đứt nhân cách của tôi thêm một lần nữa? Ông có thể giàu có nhất cái thành phố này, nhưng về nhân cách, ông mới chính là kẻ bần cùng và rác rưởi nhất!”

Tôi nắm chặt tờ giấy khai sinh – bằng chứng duy nhất, thiêng liêng nhất về nguồn gốc của mình – và bước thẳng ra khỏi căn kho, đi về phía cửa chính của phòng khách, nơi bà Hà đang ngồi ung dung thưởng trà bên những người bạn thượng lưu.

Sau lưng tôi, tiếng ông Thành gầm lên, giọng run rẩy không phải vì giận dữ, mà vì sự sợ hãi tột cùng khi thấy tòa lâu đài dối trá của mình sắp sụp đổ: “Thằng khốn! Mày bước thêm bước nữa thì tao sẽ cho mày biến mất khỏi đất này! Mày sẽ không có một xu nào hết! Mày sẽ chết mục xương trong nghèo đói!”

Tôi dừng lại ở ngưỡng cửa, quay đầu nhìn ông ta, nở một nụ cười nhạt nhẽo nhưng đầy tự do: “Làm kẻ rác rưởi mà được gọi mẹ, còn hơn làm đại gia mà sống trong sợ hãi và dối trá. Mẹ tôi có thể không nhận tôi, bà ấy có thể đã quên tôi, nhưng ông không có quyền ngăn tôi gọi một tiếng ‘Mẹ’ sau 25 năm chờ đợi!”


Chương 4: Ánh Sáng Ở Cuối Hành Lang

Cánh cửa phòng khách mở ra. Ánh nắng rực rỡ từ sân vườn tràn vào, làm bừng sáng không gian xa hoa nhưng lạnh lẽo. Bà Hà quay lại nhìn tôi, đôi mắt quý phái hiện lên sự ngạc nhiên xen lẫn khó chịu khi thấy một kẻ làm thuê bẩn thỉu xông vào nơi riêng tư của mình.

Tôi đứng đó, đối diện với người đàn bà đã cho mình sự sống nhưng lại bị tước đoạt mất quyền làm mẹ bởi những toan tính của đồng tiền. Tôi không biết liệu bà có biết sự thật không, hay bà cũng chỉ là một nạn nhân trong vở kịch của ông Thành. Nhưng điều đó không còn quan trọng bằng việc tôi đứng đây, với tư cách là một con người, không phải một món hàng để mua bán.

Tôi biết, từ giây phút này, cuộc đời tôi sẽ khó khăn hơn gấp bội. Ông Thành có quyền lực, ông ta có thể khiến tôi mất việc, khiến tôi lâm vào cảnh đường cùng. Nhưng ít nhất, tối nay khi trở về bên giường bệnh của bà nội, tôi có thể ngẩng cao đầu mà nói rằng: tôi không bán đi linh hồn của mình.

Có những sự thật bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian, khi nó lộ diện, cái giá phải trả đúng là cả một nhân cách. Ông Thành đã trả giá bằng sự hèn hạ của chính mình. Còn tôi, tôi đã tìm lại được chính mình từ đống tro tàn của sự lừa dối.

500 triệu có thể mua được rất nhiều thứ, nhưng nó mãi mãi không đủ để một người con bán đi cội nguồn, và không đủ để một con người bán đi quyền được làm một con người tử tế. Tôi bước tới, giơ tờ giấy khai sinh ra trước mặt người phụ nữ ấy, môi run run thốt lên một tiếng đã kìm nén suốt cả cuộc đời:

“Mẹ…”

Dù phía trước là giông bão hay sự chối bỏ, tôi cũng đã chọn sống với sự thật. Bởi lẽ, rác rưởi mà có nguồn cội vẫn còn cao quý hơn những kẻ đứng trên đỉnh cao nhưng lại đánh mất chính linh hồn mình.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2026 News