Chương 1: Vết Nứt Trên Chiếc Cốc Pha Lê
Cuộc hôn nhân của tôi và Huy giống như một chiếc cốc pha lê được trưng bày trong tủ kính: lấp lánh, hoàn hảo, khiến người ngoài nhìn vào phải trầm trồ ngưỡng mộ, nhưng chỉ người trong cuộc mới biết nó mong manh và lạnh lẽo đến nhường nào.
Tôi là Vân, giám đốc nhân sự của một tập đoàn lớn. Huy là kiến trúc sư tự do. Chúng tôi có một căn hộ penthouse nhìn ra sông Sài Gòn, những chuyến du lịch châu Âu hàng năm và một cuộc sống không phải lo nghĩ về tiền bạc. Nhưng khoảng sáu tháng trở lại đây, tôi cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt từ Huy.
Anh thường xuyên vắng nhà vào các buổi chiều. Những tin nhắn đến điện thoại anh ngày một nhiều hơn, và anh luôn úp mặt điện thoại xuống bàn mỗi khi có tôi ở đó. Đặc biệt là mùi hương. Mỗi lần Huy trở về nhà trước bữa cơm tối, trên áo anh luôn phảng phất một mùi hương lạ.
Đó không phải là mùi nước hoa Chanel hay Gucci sành điệu mà tôi hay dùng. Đó là một mùi hương ngai ngái, nồng nàn, hơi rẻ tiền nhưng lại bám rất dai. Mùi hương của hoa nhài trộn lẫn với… dầu gió? Hay là mùi của một loại phấn son cổ điển nào đó?
Sự nghi ngờ như một hạt mầm độc hại, được tưới tắm bởi sự im lặng của Huy, đã lớn nhanh như thổi trong tâm trí tôi. Tôi bắt đầu tra hỏi:
- “Chiều nay anh đi đâu?”
- “Anh đi khảo sát công trình.” – Huy trả lời, mắt không nhìn tôi.
- “Công trình nào mà ngày nào cũng đi? Mà sao người anh có mùi lạ thế?”
- “Em đa nghi quá rồi đấy. Mùi bụi đường thôi.”
Huy gạt đi và bỏ vào phòng tắm. Thái độ lảng tránh đó càng khiến tôi tin rằng: Chồng tôi đang ngoại tình.
Tôi không phải là kiểu phụ nữ sẽ khóc lóc ầm ĩ hay đánh ghen mù quáng. Tôi cần bằng chứng. Một bằng chứng không thể chối cãi để ném vào mặt anh ta trước khi ký đơn ly hôn.
Và thế là, tôi quyết định lắp camera.
Tôi chọn một loại camera siêu nhỏ, ngụy trang dưới hình dạng một cục sạc điện thoại, đặt kín đáo trên kệ sách phòng khách, nơi có thể bao quát toàn bộ không gian sinh hoạt chung và lối vào cửa chính. Tôi không nói cho Huy biết. Đây sẽ là con mắt thần giúp tôi vạch trần bộ mặt thật của người chồng “mẫu mực”.
Chương 2: Những Buổi Chiều Bí Ẩn
Ngày đầu tiên sau khi lắp camera, tôi ngồi ở văn phòng nhưng tâm trí cứ dán chặt vào màn hình điện thoại. 14h00. Căn nhà vắng tanh. 16h00. Vẫn không có ai. 17h30. Huy về nhà. Anh ta đi một mình, thay quần áo rồi vào bếp nấu cơm như mọi khi.
Tôi thở phào, nhưng cũng hụt hẫng. Có lẽ hôm nay “cô ta” không đến. Hoặc họ gặp nhau ở khách sạn bên ngoài.
Ngày thứ hai, thứ ba… mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường. Huy vẫn là người chồng chu đáo, nấu ăn ngon, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ. Tôi bắt đầu tự trách mình đa nghi. Có lẽ Huy thực sự đi làm việc.
Nhưng đến ngày thứ bảy, một buổi chiều thứ Tư định mệnh, chiếc điện thoại của tôi rung lên báo động có chuyển động trong vùng quan sát.
Lúc đó là 14h15 phút. Tôi mở ứng dụng camera lên. Tim tôi đập thình thịch. Huy đã về. Nhưng anh không về một mình.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra. Huy bước vào, tay dìu một người… Tôi nheo mắt nhìn kỹ vào màn hình điện thoại nhỏ xíu. Đó không phải là một cô gái trẻ đẹp, nóng bỏng như tôi tưởng tượng. Đó là một người phụ nữ. Nhưng…
Bà ta trông thật kỳ dị. Mái tóc bạc trắng rối bù xù như tổ quạ, bộ quần áo hoa lanh nhăn nhúm, cũ kỹ, và dáng đi xiêu vẹo, chân thấp chân cao. Bà ta vừa đi vừa ngó nghiêng, miệng lầm bầm điều gì đó, tay chân quờ quạng lung tung làm rơi chiếc bình hoa gốm trên kệ giày.
“Choang!” Tiếng vỡ vang lên qua loa điện thoại khiến tôi giật mình.
Huy không hề tức giận. Anh vội vàng cúi xuống nhặt những mảnh vỡ, rồi ân cần dìu bà ta ngồi xuống ghế sofa – chiếc ghế da Ý màu kem đắt tiền mà tôi cấm tiệt bất cứ ai ngồi lên nếu chưa thay quần áo sạch.
Người đàn bà kia ngồi thụp xuống, co hai chân đầy đất cát lên ghế. Bà ta cười khanh khách, một điệu cười man dại, rồi bất ngờ vớ lấy hộp khăn giấy trên bàn, xé tơi tả ném tung tóe khắp phòng.
Tôi chết lặng. Người đàn bà này là ai? Tại sao Huy lại đưa một người điên, bẩn thỉu như vậy vào căn nhà triệu đô của chúng tôi? Bà ta là mẹ anh? Không thể nào. Mẹ chồng tôi đã mất cách đây mười năm, tôi từng về quê làm giỗ. Bà ta là người thân dưới quê lên? Nhưng họ hàng nhà Huy đâu có ai như thế này?
Tôi tiếp tục dán mắt vào màn hình, chứng kiến những cảnh tượng khiến tôi đi từ ngạc nhiên này đến sững sờ khác.
Huy đi vào bếp, bưng ra một chậu nước ấm và một chiếc khăn mặt. Anh quỳ xuống dưới chân người đàn bà điên đó. Anh nhẹ nhàng cởi đôi dép tổ ong cáu bẩn của bà ta ra. Đôi bàn chân nứt nẻ, đen đúa hiện ra. Huy nhúng khăn vào nước, tỉ mẩn lau từng ngón chân, gót chân cho bà ta.
Người đàn bà kia dường như không cảm nhận được sự ân cần đó. Bà ta giãy giụa, đạp mạnh vào ngực Huy khiến anh ngã ngửa ra sau, nước bắn tung tóe ra sàn gỗ.
- “Buông ra! Đồ ác độc! Mày định giết tao à?” – Bà ta hét lên, giọng thé thé chói tai.
Huy lồm cồm bò dậy, không hề tỏ ra khó chịu. Anh vẫn kiên nhẫn:
- “Mẹ ngoan nào. Con rửa chân cho mẹ sạch sẽ rồi con cho mẹ ăn bánh nhé. Bánh đậu xanh mẹ thích nhất đây.”
“Mẹ”? Anh gọi bà ta là mẹ?
Tôi bủn rủn chân tay. Một bí mật khủng khiếp nào đó đang được che giấu tại đây. Chồng tôi có một người mẹ điên bí mật? Hay anh ta bị người đàn bà này bỏ bùa mê thuốc lú?
Huy lấy ra một hộp bánh, bóc từng cái đưa tận miệng cho bà ta. Bà ta ăn ngấu nghiến, vụn bánh rơi vãi đầy người, đầy ghế. Ăn xong, bà ta lại nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn nhà bóng loáng của tôi.
Huy lẳng lặng lấy giấy lau sạch. Rồi anh ngồi bên cạnh, chải tóc cho bà ta, hát khe khẽ một bài hát ru. Bài hát buồn da diết, vọng qua chiếc loa điện thoại rè rè khiến sống mũi tôi cay cay dù tôi đang vô cùng hoang mang và tức giận.
Sau khoảng một tiếng đồng hồ, Huy dìu người đàn bà ấy đứng dậy, chỉnh lại quần áo cho bà ta, rồi đưa bà ta ra cửa. Trước khi đi, bà ta bỗng quay lại, ôm chầm lấy Huy, hôn chùn chụt lên má anh, rồi lại đẩy anh ra và cười hô hố.
Huy đứng nhìn theo bóng bà ta đi khuất sau hành lang chung cư, rồi mới đóng cửa lại. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu, đầy mệt mỏi và cô độc. Anh bắt đầu lao vào dọn dẹp “bãi chiến trường”: lau sàn, hút bụi, xịt nước hoa phòng để khử đi cái mùi “ngai ngái” mà tôi vẫn thường ngửi thấy.
Hóa ra, đó là lý do. Không có ngoại tình. Không có cô bồ nhí nào cả. Chỉ có một người đàn bà điên và sự phục tùng kỳ lạ của chồng tôi.
Chương 3: Cơn Giận Dữ Và Sự Thật
Tôi không thể ngồi yên ở công ty được nữa. Tôi tắt máy tính, xách túi lao ra khỏi văn phòng. Tôi phải về nhà. Tôi phải hỏi cho ra lẽ. Tại sao anh lại giấu tôi? Tại sao anh lại biến ngôi nhà của chúng tôi thành cái trại tế bần như thế?
Về đến nhà, Huy vừa tắm xong. Anh đang ngồi xem tivi, vẻ mặt bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Căn phòng sạch bóng, thơm tho mùi tinh dầu sả chanh. Nếu không có đoạn video kia, có lẽ cả đời này tôi cũng không biết những gì đã diễn ra trong bốn bức tường này.
Tôi ném chiếc túi xách lên ghế, nhìn thẳng vào mắt Huy.
- “Chiều nay anh làm gì?”
Huy hơi giật mình, nhưng vẫn trấn tĩnh:
- “Anh ở nhà dọn dẹp thôi. Sao em về sớm thế?”
- “Dọn dẹp? Dọn dẹp bãi chiến trường của người đàn bà điên đó hả?”
Huy đứng bật dậy, mặt cắt không còn giọt máu.
- “Em… em nói cái gì?”
Tôi rút điện thoại ra, bật lại đoạn video đã lưu.
- “Anh nhìn đi! Anh giải thích đi! Bà ta là ai? Tại sao anh lại đưa bà ta về nhà mình? Tại sao anh gọi bà ta là mẹ? Mẹ anh chết rồi cơ mà?”
Huy nhìn vào màn hình điện thoại, đôi vai anh rũ xuống. Anh biết không thể giấu được nữa. Anh ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, giọng lạc đi:
- “Vân… em bình tĩnh nghe anh nói…”
- “Em đang rất bình tĩnh đây! Anh nói đi! Có phải anh bị điên rồi không? Anh quỳ xuống rửa chân cho một mụ điên bẩn thỉu ngay trong nhà mình! Anh có tôn trọng em không?”
- “Bà ấy… bà ấy là ân nhân cứu mạng em đấy Vân ạ.”
Tôi sững sờ.
- “Cứu mạng em? Anh nói lảm nhảm cái gì thế?”
Huy ngước mắt lên nhìn tôi. Đôi mắt anh đỏ hoe, chứa đựng một nỗi đau khổ tột cùng mà bấy lâu nay anh kìm nén.
- “Em có nhớ vụ tai nạn 5 năm trước không? Cái ngày mà em được ghép tim ấy?”
Ký ức ùa về. Năm năm trước, tôi bị suy tim giai đoạn cuối. Sự sống chỉ được tính bằng ngày. Tôi nằm liệt giường, thoi thóp chờ chết. Rồi một phép màu xảy ra. Có một người hiến tạng phù hợp. Ca phẫu thuật thành công. Tôi sống lại, khỏe mạnh và rực rỡ như hôm nay. Tôi chưa bao giờ biết người hiến tạng là ai. Bệnh viện bảo mật thông tin tuyệt đối. Tôi chỉ biết ơn người đó trong thầm lặng.
- “Thì sao? Liên quan gì đến bà điên này?” – Tôi hỏi, giọng run run.
- “Người hiến tim cho em… là con trai duy nhất của bà ấy.”
Tôi chết lặng. Chân tôi không đứng vững nữa, tôi ngồi xuống mép bàn.
Huy bắt đầu kể, giọng anh trầm buồn như tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Cậu con trai ấy tên là Tuấn, 20 tuổi, bị tai nạn giao thông chết não. Bà mẹ già đau khổ tột cùng, nhưng đã nén đau thương ký giấy hiến tạng con trai để cứu người khác. Bà ấy chỉ có một nguyện vọng duy nhất: “Cho tôi biết trái tim con tôi đang đập trong lồng ngực ai.”
Theo quy định, điều đó là không được phép. Nhưng Huy, bằng mọi cách, đã tìm ra danh tính người hiến. Anh đã âm thầm tìm đến nhà bà ấy để tạ ơn.
Nhưng khi anh đến nơi, anh chứng kiến một cảnh tượng đau lòng. Sau cái chết của con trai, bà mẹ ấy đã phát điên. Bà không chịu đựng nổi cú sốc quá lớn. Bà lang thang khắp nơi tìm con, sống trong căn nhà dột nát, bị hàng xóm xua đuổi, bị trẻ con trêu chọc. Bà lúc tỉnh lúc mê, lúc thì hiền lành, lúc thì hung dữ đập phá.
Huy không dám nói cho tôi biết. Anh sợ tôi bị sốc tâm lý, sợ ảnh hưởng đến trái tim mới ghép còn non yếu của tôi. Anh cũng sợ tôi cảm thấy mắc nợ một món nợ ân tình quá lớn mà cả đời không trả hết được.
Thế là, anh chọn cách gánh vác một mình.
- “Anh đã thuê một phòng trọ sạch sẽ gần đây cho bà ấy, thuê người chăm sóc. Nhưng bà ấy khó tính, hay đánh người nên không ai chịu làm lâu. Những lúc bà ấy lên cơn, bà ấy chỉ đòi gặp con trai. Anh… anh đóng giả làm bạn của Tuấn, thỉnh thoảng đưa bà ấy đi dạo.”
- “Dạo này bà ấy yếu hơn, hay mê sảng. Bà ấy cứ đòi về nhà con trai chơi. Anh không đành lòng… Anh lén đưa bà ấy về đây vào những buổi chiều em đi làm. Anh muốn bà ấy được ngồi trong ngôi nhà mát mẻ, được ăn miếng bánh ngon… Anh chỉ muốn bù đắp một chút gì đó cho người phụ nữ đã sinh ra trái tim đang đập trong lồng ngực em.”
Huy nhìn tôi, nước mắt lăn dài trên má:
- “Anh xin lỗi vì đã giấu em. Anh xin lỗi vì đã mang bà ấy về nhà mà không hỏi ý kiến em. Nhưng Vân ơi, mỗi lần anh nghe tiếng tim em đập, anh lại nhớ đến bà ấy. Bà ấy mất con để em được sống. Anh không thể bỏ mặc bà ấy chết dần chết mòn trong cô độc được.”
Chương 4: Trái Tim Biết Khóc
Tôi ngồi bất động, nước mắt tuôn rơi lã chã lúc nào không hay. Tôi đưa tay lên ngực trái. Trái tim trong lồng ngực tôi đang đập thình thịch, mạnh mẽ và đều đặn. “Thịch… thịch… thịch…”
Đó là nhịp đập của Tuấn. Chàng trai 20 tuổi đã vĩnh viễn nằm xuống để nhường sự sống cho tôi. Và người đàn bà điên kia… người mà tôi vừa gọi là “bẩn thỉu”, “mụ điên”… chính là người mẹ vĩ đại đã rứt ruột sinh ra ân nhân của tôi.
Bà ấy điên vì mất con. Bà ấy bẩn thỉu vì không còn ai chăm sóc. Vậy mà tôi, người thụ hưởng sự hy sinh cao cả đó, lại đang sống trong nhung lụa, lại nghi ngờ chồng mình ngoại tình khi anh đang thay tôi trả món nợ ân tình này.
Tôi nhìn Huy. Người chồng mà tôi từng nghĩ là khô khan, ít nói, hóa ra lại có một trái tim nhân hậu và bao dung đến thế. Anh đã âm thầm chịu đựng sự vất vả, sự dơ bẩn, những cú đạp, những bãi nước bọt của một người điên, chỉ vì lòng biết ơn thay cho vợ mình.
Tôi cảm thấy mình thật nhỏ bé và ích kỷ.
- “Bà ấy… bây giờ đang ở đâu?” – Tôi hỏi, giọng nghẹn ngào.
- “Anh vừa đưa bà về phòng trọ. Bà ấy vừa ngủ rồi.”
- “Đưa em đến đó đi. Ngay bây giờ.”
- “Trời đang mưa đấy em. Để mai…”
- “Không! Em muốn gặp bà ấy. Em muốn gặp mẹ.”
Chương 5: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh
Huy lái xe đưa tôi đến khu trọ lụp xụp nằm sâu trong con ngõ nhỏ. Căn phòng trọ ẩm thấp, nồng nặc mùi thuốc và mùi ẩm mốc. Trên chiếc giường tre cũ kỹ, người đàn bà điên đang nằm co quắp, ngủ say. Trong giấc ngủ, khuôn mặt bà bớt đi vẻ hung dữ, chỉ còn lại những nếp nhăn chằng chịt của nỗi đau khổ.
Tôi rón rén bước lại gần. Tôi quỳ xuống bên cạnh giường, nắm lấy bàn tay gầy guộc, chai sạn của bà. Bàn tay này đã từng bế ẵm Tuấn. Bàn tay này đã ký vào tờ giấy hiến tạng run rẩy trong nước mắt.
Đột nhiên, bà mở mắt. Đôi mắt bà đục ngầu, nhìn tôi chằm chằm. Tôi hoảng sợ, định rụt tay lại. Nhưng bà không đánh tôi. Bà nhìn tôi, rồi nhìn chằm chằm vào ngực tôi. Ánh mắt bà bỗng trở nên lạ lùng. Bà áp tai vào ngực tôi.
Tôi nín thở, để yên cho bà làm. Bà nghe tiếng tim đập. Một giây. Hai giây. Bà ngẩng lên, nụ cười móm mém hiện ra trên khuôn mặt già nua.
- “Tuấn… Tuấn đấy à con? Con về với mẹ rồi à?”
Bà không nhận ra tôi là ai. Bà chỉ nhận ra nhịp đập của trái tim con trai bà. Giác quan của người mẹ, dù có điên dại đến đâu, vẫn sắc bén đến lạ kỳ.
- “Vâng… con đây mẹ.” – Tôi òa khóc, ôm chầm lấy bà.
Bà vỗ vỗ vào lưng tôi, cười khanh khách:
- “Cha bố anh, đi đâu mà lâu thế. Mẹ đợi cơm mãi. Vào ăn cơm đi con.”
Huy đứng ở cửa, quay mặt đi lau nước mắt.
Đêm hôm đó, vợ chồng tôi không về nhà. Chúng tôi ở lại căn phòng trọ chật hẹp ấy, ăn bữa cơm đạm bạc với người mẹ điên. Bà gắp cho tôi miếng thịt mỡ, tôi ăn mà thấy ngon hơn bất kỳ sơn hào hải vị nào.
Đoạn Kết: Ngôi Nhà Mới
Một tuần sau. Tôi và Huy quyết định đón bà về sống cùng. Tôi dọn dẹp căn phòng dành cho khách, trang trí lại ấm cúng để bà ở. Bạn bè can ngăn: “Mày điên à? Đang yên đang lành rước người điên về nhà. Nó đốt nhà lúc nào không biết.”
Tôi chỉ cười. Họ không hiểu. Bà không phải là người điên. Bà là Mẹ. Là người đã sinh ra tôi lần thứ hai.
Cuộc sống có đảo lộn đôi chút. Thỉnh thoảng bà lên cơn, đập vỡ đồ đạc, la hét ầm ĩ. Thỉnh thoảng bà đi vệ sinh ra sàn nhà. Nhưng tôi không còn thấy bẩn, không còn thấy phiền. Tôi học cách kiên nhẫn như Huy. Tôi tắm cho bà, chải tóc cho bà, nấu cho bà những món mềm dễ nuốt.
Mỗi khi bà áp tai vào ngực tôi để nghe tiếng tim đập, tôi lại thấy lòng mình bình yên lạ lạ. Trái tim của Tuấn trong lồng ngực tôi dường như cũng reo vui, đập những nhịp mạnh mẽ hơn.
Buổi chiều tắt nắng. Tôi ngồi ngoài ban công, chải tóc cho mẹ. Huy đang tưới cây bên cạnh. Mẹ cầm tay tôi, đặt lên má bà, thì thầm:
- “Tuấn ơi, vợ con xinh quá. Con khéo chọn vợ đấy.”
Tôi nhìn Huy, hai vợ chồng mỉm cười nhìn nhau. Nụ cười hạnh phúc pha lẫn những giọt nước mắt biết ơn.
Chiếc camera bí mật kia, tôi đã tháo bỏ từ lâu. Bởi vì giờ đây, tôi không cần phải theo dõi gì nữa. Tôi đã nhìn thấy điều quan trọng nhất: Đó là tình người, là sự hy sinh, và là vẻ đẹp tuyệt vời của người chồng mà tôi may mắn có được.
Những hình ảnh thu được vào buổi chiều hôm ấy không phải là bằng chứng của sự phản bội, mà là những thước phim đẹp nhất về lòng nhân ái, cứu rỗi tâm hồn đầy nghi kỵ của tôi, và dạy cho tôi biết cách sống sao cho xứng đáng với trái tim đang đập trong lồng ngực mình.