×
×

Hai tháng sau ly hôn, tôi quỳ trước cửa nhà vợ cũ — và đó là khoảnh khắc tôi hiểu ra tất cả

Chương 1: Tiếng Cụng Ly Trên Nỗi Đau

Tiếng thủy tinh va vào nhau kêu lanh canh, giòn tan và lạnh lẽo.

Trên chiếc bàn ăn bằng gỗ sồi sang trọng, những món sơn hào hải vị được bày biện đẹp mắt: tôm hùm bỏ lò, súp vi cá, và một chai rượu vang đỏ có tuổi đời hơn hai mươi năm. Mẹ tôi – bà Phượng – nâng ly rượu lên, khuôn mặt bà rạng rỡ, đôi mắt híp lại vì cười, để lộ những nếp nhăn của sự thỏa mãn.

  • “Nào! Cụng ly! Cuối cùng thì cái nhà này cũng sạch bóng ‘sao chổi’. Chúc mừng con trai mẹ đã thoát khỏi gánh nặng nợ đời!”

Bố tôi, ông Hưng, cũng cười khà khà, gắp một miếng thịt bò thượng hạng bỏ vào bát tôi:

  • “Ăn đi con. Ăn mừng cho một khởi đầu mới. Đàn ông con trai sự nghiệp đang lên, ai lại đi đèo bòng một con vợ tật nguyền. Giờ thì tha hồ mà kén chọn nhé, tiểu thư con nhà giàu xếp hàng đầy ngoài kia.”

Tôi – Huy – ngồi giữa hai người, tay cầm ly rượu mà lòng nặng trĩu. Tôi nhấp một ngụm, vị rượu chát đắng nơi đầu lưỡi rồi trôi tuột xuống cổ họng, nóng rực. Tôi cố nặn ra một nụ cười gượng gạo để làm vui lòng bố mẹ, nhưng trong đầu tôi vẫn hiện lên hình ảnh của Thương – vợ cũ của tôi – cách đây hai tiếng đồng hồ.

Thương ký vào đơn ly hôn một cách bình thản đến lạ lùng. Cô ấy không khóc, không oán trách, cũng chẳng đòi chia một đồng tài sản nào. Cô ấy chỉ thu dọn vài bộ quần áo cũ vào chiếc vali sờn, rồi chống đôi nạng gỗ, lầm lũi bước ra khỏi căn biệt thự này.

Tiếng “cộc… cộc… cộc” của đôi nạng gõ xuống nền gạch hoa cương bóng loáng như tiếng búa đóng đinh vào lương tâm tôi.

Thương bị tai nạn giao thông cách đây ba năm, ngay sau ngày cưới của chúng tôi đúng một tháng. Vụ tai nạn đã cướp đi khả năng đi lại bình thường của đôi chân cô ấy. Từ một cô gái năng động, Thương trở thành người tàn phế, quanh quẩn trong bốn bức tường.

Ba năm qua, tình yêu của tôi dành cho Thương đã bị mài mòn bởi sự bất tiện, bởi những lời ra tiếng vào của bố mẹ, và bởi cả sự tự ti của chính tôi khi đi bên cạnh một người vợ không lành lặn. Tôi là giám đốc một công ty xuất nhập khẩu, tôi cần một người vợ để ngoại giao, để làm đẹp mặt mình, chứ không phải một người vợ để tôi phải dìu đỡ mỗi khi lên bậc thang.

Và hôm nay, tôi đã giải thoát cho chính mình.

  • “Mẹ đã xem thầy rồi.” – Bà Phượng hào hứng nói, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. – “Tháng sau con đi xem mắt cái Lan, con gái chủ tịch ngân hàng. Con bé ấy vừa đẹp, vừa giỏi, lại môn đăng hộ đối. Chứ ai như cái Thương, đã nghèo, đã què lại còn vô dụng. Ba năm trời ở nhà ăn bám, chẳng làm được tích sự gì.”

Tôi gật đầu ậm ừ. Đúng vậy, Thương “vô dụng”. Cô ấy chỉ biết nấu cơm, dọn dẹp (dù rất khó khăn), và ngồi lì trong phòng đọc sách. Cô ấy không kiếm ra tiền. Mọi chi phí trong nhà, từ tiền điện, tiền nước đến tiền thuốc thang cho cô ấy đều do một tay tôi lo liệu. Bố mẹ tôi ghét cô ấy ra mặt vì cho rằng cô ấy là “cục nợ” ám quẻ con đường tài lộc của gia đình.

Bữa tiệc ăn mừng kéo dài đến tận khuya. Khi tôi lảo đảo bước lên phòng, đi ngang qua căn phòng cũ của Thương, tôi thấy cửa mở toang. Căn phòng trống hoác, lạnh lẽo. Trên bàn trang điểm, chỉ còn lại một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Tôi tò mò mở ra. Bên trong là chiếc nhẫn cưới và một tờ giấy ghi chú nhỏ: “Cảm ơn anh vì ba năm qua. Em đã thanh toán xong tiền điện và tiền Internet tháng này. Chúc anh hạnh phúc.”

Tôi cười nhạt, vứt tờ giấy vào sọt rác. Thanh toán tiền điện? Chắc cô ấy dùng số tiền trợ cấp ít ỏi tôi đưa để trả. Đến lúc đi rồi mà vẫn còn cố tỏ ra sòng phẳng.

Tôi ngã vật xuống giường, chìm vào giấc ngủ với ý nghĩ: Ngày mai sẽ là một ngày tươi sáng.

Chương 2: Những Vết Nứt Đầu Tiên

Một tuần sau khi ly hôn, sự tự do mà tôi khao khát bắt đầu có vị lạ.

Đầu tiên là chuyện ăn uống. Bố mẹ tôi quen được Thương phục vụ cơm bưng nước rót tận nơi. Giờ không có cô ấy, mẹ tôi phải vào bếp. Bà nấu ăn dở tệ, lại hay kêu ca đau lưng. Bố tôi thì khó tính, bữa nào cũng chê ỏng chê eo. Không khí gia đình bắt đầu căng thẳng.

Tiếp đến là chuyện nhà cửa. Căn biệt thự rộng lớn bỗng chốc trở nên bừa bộn và bụi bặm. Tôi thuê người giúp việc theo giờ, nhưng không ai làm vừa ý mẹ tôi. Bà soi mói từng hạt bụi, mắng người ta té tát khiến họ bỏ của chạy lấy người chỉ sau hai ngày.

Nhưng đó chỉ là những chuyện vặt vãnh. Cơn bão thực sự ập đến từ phía công ty.

Tôi điều hành một công ty xuất nhập khẩu đồ gỗ mỹ nghệ. Ba năm nay, công ty phất lên như diều gặp gió. Tôi cứ ngỡ đó là do tài năng lãnh đạo của mình. Nhưng ngay khi Thương rời đi được hai tuần, mọi thứ bắt đầu rối tung.

Một buổi sáng, cô kế toán trưởng hớt hải chạy vào phòng tôi:

  • “Giám đốc ơi, chết rồi! Đối tác bên Châu Âu gửi email báo hủy hợp đồng lô hàng trị giá 5 tỷ!”
  • “Cái gì?” – Tôi bật dậy. – “Tại sao lại hủy? Chúng ta vẫn làm việc rất tốt mà?”
  • “Họ bảo… họ bảo người phụ trách cũ không còn trả lời email của họ nữa. Họ không tin tưởng vào cách làm việc mới.”
  • “Người phụ trách cũ nào? Chẳng phải là cô sao?” – Tôi gắt lên.

Cô kế toán ấp úng:

  • “Dạ… thực ra… thực ra là… chị Thương ạ.”

Tôi sững sờ.

  • “Thương? Vợ tôi á? Cô ấy biết gì về kinh doanh mà phụ trách?”

Cô kế toán cúi gằm mặt, thú nhận một sự thật khiến tôi choáng váng. Hóa ra, ba năm qua, những bản hợp đồng béo bở, những email giao dịch bằng tiếng Anh, tiếng Pháp chuyên ngành phức tạp, những báo cáo tài chính sắc sảo… tất cả đều do Thương âm thầm xử lý. Cô kế toán chỉ là người đứng tên và chuyển lời. Thương làm việc đó vào ban đêm, khi tôi đã ngủ say, hoặc những lúc cô ấy “ngồi lì trong phòng đọc sách” mà tôi vẫn hay dè bỉu.

  • “Chị Thương bảo chị ấy muốn giúp anh, nhưng sợ anh tự ái nên dặn em không được nói. Chị ấy là người trực tiếp đàm phán với ông Smith bên Anh, ông Pierre bên Pháp… Họ chỉ tin tưởng chị ấy.”

Tôi ngồi phịch xuống ghế. Thương? Người vợ “vô dụng”, “ăn bám” của tôi lại là “quân sư” đứng sau sự thành công của tôi sao?

Tôi vội vàng mở máy tính, lục lại các email cũ. Bây giờ tôi mới để ý, văn phong trong các email đó rất sắc sảo, logic, khác hẳn với trình độ ngoại ngữ bập bõm của tôi và cô kế toán.

Tôi cố gắng liên lạc với các đối tác để cứu vãn tình thế, nhưng họ đều từ chối khéo. Họ nói rằng: “Chúng tôi làm việc với ‘Ms. T’ vì sự chuyên nghiệp và tầm nhìn của cô ấy. Nếu cô ấy không còn tham gia, chúng tôi xin rút lui.”

Chỉ trong vòng một tháng, doanh thu công ty sụt giảm 40%. Các khoản nợ ngân hàng bắt đầu réo gọi. Tôi quay cuồng trong mớ hỗn độn, cáu gắt với nhân viên, và mang cả sự bực dọc đó về nhà.

Chương 3: Cú Đánh Chí Mạng

Ở nhà, tình hình cũng không khá hơn. Một buổi tối, bố tôi – ông Hùng – mặt cắt không còn giọt máu, gọi tôi và mẹ vào phòng khách.

  • “Chết rồi… Chết thật rồi…” – Ông lắp bắp, tay cầm tờ giấy thông báo từ ngân hàng.
  • “Chuyện gì thế ông?” – Mẹ tôi lo lắng hỏi.
  • “Căn nhà… Căn biệt thự này… Ngân hàng thông báo sắp bị niêm phong rồi!”
  • “Ông nói cái gì?” – Mẹ tôi hét lên. – “Nhà mình mua đứt bán đoạn rồi cơ mà?”

Ông Hùng ôm đầu, giọng run rẩy:

  • “Ba năm trước, tôi… tôi lỡ dại nghe lời thằng bạn, mang sổ đỏ đi cắm để đầu tư tiền ảo. Tôi thua sạch. Tôi giấu bà, giấu thằng Huy. Lúc đó tôi định tự tử…”

Tôi nhìn bố trân trân. Hóa ra bố cũng có bí mật.

  • “Thế… thế sao ba năm nay mình vẫn ở đây? Ngân hàng không đòi à?” – Tôi hỏi.
  • “Có chứ. Họ đến đòi siết nợ ngay tháng sau đó. Nhưng… nhưng cái Thương… Nó biết chuyện.”

Lại là Thương.

  • “Nó phát hiện ra giấy báo nợ tôi giấu trong thùng rác. Nó không nói với ai cả. Nó âm thầm đến gặp tôi. Nó bảo nó sẽ lo.” – Bố tôi bật khóc. – “Ba năm nay, tháng nào nó cũng chuyển khoản trả nợ gốc và lãi cho ngân hàng thay tôi. Nó bảo tôi cứ yên tâm sống, đừng để bà và thằng Huy biết.”
  • “Tiền đâu ra mà nó trả?” – Mẹ tôi sững sờ.
  • “Nó… nó làm việc. Nó làm biên dịch viên cao cấp cho mấy tập đoàn nước ngoài, nó đầu tư chứng khoán… Tôi cũng không rõ, chỉ biết nó kiếm được rất nhiều tiền. Nó dùng tiền đó để chuộc lại cái nhà này từng chút một.”

Ông Hùng đưa cho tôi xem tin nhắn trong điện thoại cũ của ông. “Bố yên tâm, con vừa chuyển 50 triệu trả lãi tháng này. Bố giữ gìn sức khỏe nhé.” “Tháng này con chốt lời được một khoản chứng khoán, con trả bớt 200 triệu tiền gốc cho bố nhé.”

Những tin nhắn kéo dài suốt ba năm. Tin nhắn cuối cùng là vào ngày chúng tôi ra tòa: “Con xin lỗi bố. Con không thể tiếp tục trả nợ giúp bố được nữa. Con phải lo cho cuộc sống mới của mình. Số nợ còn lại khoảng 2 tỷ, bố nói với anh Huy xoay sở nhé. Con đi đây.”

Tôi đánh rơi chiếc điện thoại. Căn biệt thự lộng lẫy này, nơi mà bố mẹ tôi hàng ngày ngồi chửi rủa Thương là “ăn bám”, hóa ra lại được giữ lại bằng mồ hôi và trí tuệ của cô ấy. Số tiền tôi đưa cho cô ấy hàng tháng, cô ấy không tiêu một xu cho bản thân. Cô ấy dùng tiền của chính mình để trả nợ cho bố chồng, để cứu vãn danh dự cho cái gia đình này.

Và tôi nhớ lại đôi chân của cô ấy. Bác sĩ từng nói, nếu có tiền phẫu thuật và vật lý trị liệu ở nước ngoài, chân của Thương có thể hồi phục 80%. Nhưng cô ấy luôn nói: “Em sợ tốn kém, để tiền cho anh làm ăn”. Hóa ra, cô ấy dồn tiền để trả nợ cho bố tôi. Cô ấy chấp nhận làm người tàn phế để giữ lại mái nhà cho những kẻ đang khinh rẻ mình.

Tôi nhìn bố mẹ tôi. Bà Phượng ngồi bệt xuống sàn, khóc không ra tiếng. Sự hối hận và xấu hổ hiện rõ trên khuôn mặt già nua. Còn tôi, tôi cảm thấy mình không bằng một con thú. Tôi đã vứt bỏ một viên ngọc quý để chạy theo những hòn đá cuội ven đường.

Chương 4: Cuộc Tìm Kiếm Trong Tuyệt Vọng

Ngày hôm sau, ngân hàng gửi trát đòi nợ cuối cùng. Nếu không thanh toán 2 tỷ trong vòng 1 tuần, họ sẽ phát mại căn nhà. Công ty tôi cũng đang trên bờ vực phá sản vì mất hợp đồng.

Tôi phải tìm Thương. Không chỉ để cứu gia đình, mà còn để quỳ xuống xin cô ấy tha thứ.

Nhưng Thương đã biến mất. Số điện thoại cũ đã tắt. Facebook đã khóa. Tôi tìm về quê cô ấy, nhưng hàng xóm bảo bố mẹ cô ấy đã bán nhà chuyển đi nơi khác từ lâu.

Tôi điên cuồng tìm kiếm trong vô vọng suốt một tháng trời. Tôi sụt 5 cân, râu ria xồm xoàm, trông tàn tạ không khác gì một kẻ ăn mày.

Đúng lúc tôi tuyệt vọng nhất, thì cô kế toán gọi điện:

  • “Anh Huy, em thấy chị Thương! Chị ấy đang ở buổi triển lãm tranh từ thiện tại khách sạn Metropole.”

Tôi lao đến đó như một kẻ điên.

Khách sạn Metropole sang trọng và lộng lẫy. Tôi với bộ dạng nhếch nhác bị bảo vệ chặn lại, phải năn nỉ gãy lưỡi mới được vào sảnh chờ.

Và tôi thấy cô ấy.

Thương đang đứng giữa khán phòng, vây quanh là những người nước ngoài sang trọng. Cô ấy mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích, tóc búi cao quý phái. Và điều kỳ diệu là… cô ấy không dùng nạng. Thương đang đứng. Tuy vẫn phải dựa nhẹ vào một chiếc gậy batoong sành điệu, nhưng cô ấy đã có thể tự đứng trên đôi chân của mình.

Bên cạnh cô ấy là một người đàn ông ngoại quốc lịch lãm, ánh mắt nhìn cô ấy đầy ngưỡng mộ.

Tôi định lao đến, nhưng đôi chân tôi như bị chôn chặt xuống sàn. Tôi xấu hổ. Tôi mặc cảm. Tôi không dám đối diện với người phụ nữ mà tôi đã chà đạp.

Thương đang phát biểu trên sân khấu:

  • “Bức tranh này tôi vẽ trong những ngày đen tối nhất của cuộc đời. Khi đó, tôi tưởng chừng như mình đã mất tất cả: đôi chân, gia đình, và cả niềm tin vào tình yêu. Nhưng chính trong bóng tối đó, tôi đã tìm thấy ánh sáng của sự tự do. Tôi bán bức tranh này để gây quỹ cho những người khuyết tật, để họ hiểu rằng: Giá trị của con người không nằm ở đôi chân, mà nằm ở khối óc và trái tim.”

Cả khán phòng vỗ tay rào rào. Tôi đứng nép sau cây cột, nước mắt trào ra. Đó là vợ tôi. Người vợ mà tôi đã ruồng bỏ. Cô ấy rực rỡ và tài năng biết bao.

Chương 5: Cái Quỳ Gối Muộn Màng

Buổi triển lãm kết thúc. Thương bước ra sảnh chờ xe. Tôi lấy hết can đảm, bước tới chắn trước mặt cô ấy.

  • “Thương…” – Giọng tôi khàn đặc.

Thương ngẩng lên. Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt cô ấy không có sự thù hận, cũng không có sự vui mừng. Nó bình thản đến lạ lùng, như mặt hồ phẳng lặng không chút gợn sóng.

  • “Anh Huy. Lâu quá không gặp.”

Tôi nhìn đôi chân của cô ấy:

  • “Em… em đi lại được rồi à?”
  • “Ừ. Sau khi ly hôn, tôi đã dùng số tiền tiết kiệm còn lại để sang Singapore phẫu thuật. Ca mổ thành công. Giờ tôi đang tập đi lại.”

Tôi quỳ sụp xuống ngay tại sảnh khách sạn, trước mặt bao nhiêu người qua lại. Tôi không còn quan tâm đến sĩ diện nữa. Sĩ diện đã giết chết hạnh phúc của tôi rồi.

  • “Thương ơi… anh sai rồi! Anh ngàn lần xin lỗi em! Anh biết hết rồi… chuyện em giúp công ty, chuyện em trả nợ cho bố… Anh là thằng khốn nạn! Anh xin em… hãy tha thứ cho anh. Hãy quay về với anh. Bố mẹ đang mong em lắm. Anh sẽ bù đắp cho em cả đời này!”

Tôi nắm lấy gấu váy của cô ấy, khóc nấc lên.

Thương nhìn tôi, ánh mắt cô ấy thoáng chút xót xa, nhưng rồi lại trở nên kiên định. Cô ấy nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra khỏi váy mình.

  • “Anh đứng dậy đi Huy. Đừng làm trò cười cho thiên hạ.”
  • “Anh không đứng! Trừ khi em đồng ý tái hôn với anh! Anh không thể sống thiếu em! Công ty cần em, gia đình cần em!”

Thương cười nhạt.

  • “Gia đình cần tôi? Hay cần cái máy in tiền và người trả nợ thay? Ngày tôi đi, các người đã mở tiệc ăn mừng cơ mà? Các người gọi tôi là ‘sao chổi’, là ‘cục nợ’ cơ mà?”

Từng lời của Thương như những nhát dao cứa vào tim tôi.

  • “Huy ạ, tình yêu của tôi dành cho anh đã chết vào cái đêm anh ném tờ đơn ly hôn vào mặt tôi rồi. Tôi giúp anh, giúp bố anh, là vì tôi trọng cái tình nghĩa vợ chồng ba năm qua, coi như trả nợ duyên phận. Giờ nợ đã hết, tình cũng tan. Tôi không còn là cô vợ tàn phế để anh ban phát tình thương nữa.”

Người đàn ông ngoại quốc lúc nãy bước tới, khoác áo cho Thương. Anh ta nhìn tôi khó hiểu, rồi quay sang hỏi Thương bằng tiếng Anh. Thương mỉm cười, trả lời: “Chỉ là một người quen cũ thôi.”

Cô ấy quay sang tôi lần cuối:

  • “Anh về đi. Hãy tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình. Đừng tìm tôi nữa.”

Nói rồi, cô ấy khoác tay người đàn ông kia, bước lên chiếc xe Rolls-Royce sang trọng đang chờ sẵn. Chiếc xe lướt đi, bỏ lại tôi quỳ trơ trọi giữa sảnh khách sạn lạnh lẽo.

Đoạn Kết: Bài Học Đắt Giá

Tôi trở về nhà. Căn biệt thự đã bị niêm phong. Bố mẹ tôi đang ngồi vạ vật ở ngoài vỉa hè với đống đồ đạc ngổn ngang. Thấy tôi về một mình, mẹ tôi lao tới:

  • “Cái Thương đâu? Nó có về không? Nó có đưa tiền không?”

Tôi lắc đầu, nước mắt chảy dài:

  • “Mất hết rồi mẹ ạ. Chúng ta mất cô ấy thật rồi.”

Mẹ tôi gào khóc thảm thiết. Bố tôi gục đầu vào tường. Gia đình tôi sụp đổ hoàn toàn. Công ty phá sản, nhà cửa mất trắng. Chúng tôi phải thuê một căn phòng trọ tồi tàn để sống qua ngày.

Tôi bắt đầu đi xin việc làm thuê, nếm trải đủ sự nhục nhã, vất vả mà trước đây tôi chưa từng biết. Mỗi đêm nằm trong căn phòng trọ nóng bức, tôi lại nhớ về Thương. Nhớ những bữa cơm cô ấy nấu, nhớ dáng vẻ cặm cụi làm việc trong đêm của cô ấy.

Tôi đã có một viên kim cương trong tay, nhưng vì ngu dốt và thói đời bạc bẽo, tôi đã ném nó đi để rồi giờ đây phải trả giá bằng cả cuộc đời mình. Bữa tiệc mừng ly hôn ngày nào, hóa ra lại là bữa tiệc tiễn đưa chính tương lai và hạnh phúc của gia đình tôi xuống vực thẳm.

Và hình ảnh người vợ tàn phế chống nạng bước ra khỏi nhà ngày hôm ấy, sẽ mãi mãi là nỗi ám ảnh, là bản án lương tâm mà tôi phải mang theo đến suốt cuộc đời.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2026 News