×
×

Tôi chưa bao giờ nghĩ ngày hạnh phúc nhất đời mình lại bắt đầu bằng một nỗi bất an mơ hồ như thế

1.

Tôi chưa bao giờ nghĩ ngày hạnh phúc nhất đời mình lại bắt đầu bằng một nỗi bất an mơ hồ như thế.

Đám cưới của tôi và Tuấn được tổ chức tại White Palace, một trong những trung tâm tiệc cưới sang trọng bậc nhất thành phố. Hoa hồng trắng được nhập khẩu từ Ecuador, thả dọc theo lối đi trải thảm đỏ, hương thơm nồng nàn đến mức khiến người ta chếnh choáng. Mọi thứ đều hoàn hảo, lộng lẫy và xa hoa, đúng như ý muốn của bà Phương – mẹ chồng tôi.

Bà Phương là một người đàn bà thép. Đó là cách mà cả cái thành phố này gọi bà, và cũng là nỗi ám ảnh của tôi suốt ba năm yêu Tuấn. Bà góa chồng sớm, một tay gây dựng cơ nghiệp từ đống tro tàn, nuôi Tuấn khôn lớn và điều hành một tập đoàn xuất nhập khẩu thủy sản lớn nhất vùng. Ở bà toát lên cái uy nghiêm lạnh lẽo khiến người đối diện phải cúi đầu. Ngay cả nụ cười của bà cũng được đo đếm cẩn thận, chỉ vừa đủ xã giao, không thừa không thiếu một milimet.

Tôi – một cô gái xuất thân từ gia đình công chức bình thường, luôn cảm thấy mình như con chim sẻ lạc vào hang phượng hoàng khi bước chân vào nhà bà.

– “Linh, cái nơ áo bị lệch.”

Giọng bà Phương vang lên từ phía cửa phòng chờ, lạnh và sắc như tiếng kim loại va vào nhau. Tôi giật mình, luống cuống chỉnh lại chiếc nơ trên váy cưới. Bà bước lại gần, đôi mắt sắc sảo quét một lượt từ đầu đến chân tôi. Bà không đưa tay chỉnh giúp tôi, chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm.

– “Hôm nay là ngày quan trọng,” bà nói, giọng trầm xuống, khóe mắt giật nhẹ một cái mà nếu không để ý kỹ tôi sẽ không thấy. “Đừng để xảy ra sai sót gì. Danh dự của cái nhà này nằm cả ở đây.”

– “Dạ, con biết rồi thưa mẹ,” tôi lí nhí.

Bà Phương im lặng một lúc lâu. Đột nhiên, bà thở hắt ra, một tiếng thở dài nghe rất lạ, như thể trút bỏ một gánh nặng ngàn cân, nhưng cũng như đang nén lại một cơn đau vô hình. Bà quay lưng đi, nhưng trước khi ra khỏi cửa, bà nói vọng lại, giọng nhỏ hơn hẳn:

– “Dù có chuyện gì xảy ra… hãy nhớ là Tuấn nó yêu con.”

Tôi ngẩn người nhìn theo bóng lưng bà khuất sau cánh cửa gỗ lim nặng trịch. Câu nói ấy không giống phong thái thường ngày của bà chút nào. Nhưng tiếng nhạc du dương bên ngoài đã vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Giờ G đã điểm.

2.

Hội trường cưới chật kín hơn năm trăm khách mời. Quan chức, đối tác làm ăn, họ hàng hai bên, ai nấy đều ăn vận sang trọng. Ánh đèn chùm pha lê rọi xuống những ly rượu vang sóng sánh, tiếng cười nói râm ran tạo nên một khung cảnh phồn hoa đô hội.

Tôi khoác tay cha mình bước vào lễ đường. Tuấn đứng ở phía trên bục, lịch lãm trong bộ vest đen, ánh mắt anh nhìn tôi ngập tràn yêu thương. Khoảnh khắc ấy, tôi quên hết những sợ hãi về mẹ chồng, chỉ còn lại niềm hạnh phúc ngọt ngào.

Nghi thức diễn ra suôn sẻ. Cha tôi trao tay tôi cho Tuấn. Chúng tôi cùng nhau cắt bánh, rót rượu tháp ly. Phía dưới, tiếng vỗ tay vang dội như sấm.

Bà Phương ngồi ở bàn chủ tiệc, ngay sát sân khấu. Hôm nay bà mặc một chiếc áo dài nhung màu mận chín, sang trọng và quyền lực. Nhưng từ lúc tôi bước lên sân khấu, tôi thấy bà rất lạ. Bà ngồi bất động, lưng thẳng tắp, hai bàn tay nắm chặt vào nhau đặt trên bàn, chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Mồ hôi lấm tấm trên trán bà dù điều hòa trong hội trường đang để ở mức thấp nhất.

MC cất giọng hào sảng: – “Và bây giờ, xin mời đại diện nhà trai, bà Nguyễn Thu Phương, thân mẫu của chú rể lên có đôi lời phát biểu và trao quà cho hai con.”

Tiếng vỗ tay lại rào rào nổi lên. Tuấn siết nhẹ tay tôi, thì thầm: “Mẹ lên kìa em.”

Bà Phương từ từ đứng dậy. Động tác của bà chậm chạp, nặng nề như thể đang phải chống đỡ cả bầu trời trên vai. Bà cầm micro, bước lên sân khấu. Ánh đèn spotlight chiếu thẳng vào mặt bà, làm lộ ra làn da tái nhợt đến đáng sợ.

Bà nhìn xuống đám đông, rồi quay sang nhìn tôi và Tuấn. Ánh mắt bà dừng lại ở tôi lâu hơn, một cái nhìn sâu thẳm, phức tạp, vừa như bi thương, vừa như quyết tuyệt.

– “Kính thưa quý vị…” giọng bà vang lên, hơi run rẩy nhưng vẫn đầy uy lực.

Cả hội trường im phăng phắc lắng nghe.

– “Hôm nay… là ngày vui của con trai tôi.” Bà ngưng lại, hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới lớp áo nhung. “Nhưng…”

Bỗng nhiên, bà ném mạnh chiếc micro xuống sàn.

Bốp!

Tiếng động chói tai vang lên khiến loa rít lên một hồi dài. Mọi người giật bắn mình. Không gian đang ồn ào bỗng chốc chết lặng. Tôi và Tuấn sững sờ nhìn mẹ.

Bà Phương không nhặt micro lên. Bà hét lớn, giọng lạc đi, vang vọng khắp cả hội trường rộng lớn mà không cần bất kỳ thiết bị âm thanh nào:

– “TẤT CẢ VỀ ĐI! VỀ HẾT ĐI! KHÔNG CÓ CƯỚI XIN GÌ NỮA!”

Sự im lặng bị phá vỡ bởi những tiếng xì xào hoảng hốt. Tuấn vội bước tới đỡ lấy tay mẹ: – “Mẹ! Mẹ làm sao vậy? Mẹ đang nói cái gì thế?”

Bà Phương hất mạnh tay Tuấn ra. Bà trừng mắt nhìn xuống đám khách mời bên dưới, khuôn mặt méo xệch đi vì một cơn giận dữ không rõ nguyên do. Bà chỉ tay ra phía cửa chính, gào lên như một người điên loạn:

– “Tôi bảo các người về hết đi! Đám cưới hủy rồi! Biến hết đi cho khuất mắt tôi! Tôi không muốn nhìn thấy ai ở đây nữa! Bảo vệ đâu? Đuổi hết khách ra ngoài cho tôi!”

Cả hội trường náo loạn. Nhà gái bắt đầu đứng dậy, mặt đỏ bừng vì tức giận. Bố tôi run run chỉ tay lên sân khấu, không nói nên lời vì quá sốc. Khách khứa bắt đầu xô đẩy nhau, những lời bàn tán ác ý nổi lên như ong vỡ tổ.

– “Bà Phương bị điên rồi sao?” – “Cậy giàu khinh người quá đáng!” – “Khổ thân con bé Linh, nhục nhã thế này thì sống sao?”

Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nước mắt trào ra giàn giụa. Cảm giác tủi nhục dâng lên tận cổ họng. Tại sao? Tại sao mẹ lại làm thế? Tôi đã làm gì sai? Hay bà ghét tôi đến mức sẵn sàng phá hủy hạnh phúc của con trai mình ngay giữa lúc linh thiêng nhất?

– “Mẹ!” Tuấn hét lên, mặt đỏ gay. “Mẹ đang làm nhục con, làm nhục gia đình vợ con đấy! Mẹ bình tĩnh lại đi!”

– “Mày im mồm!” Bà Phương quay sang tát Tuấn một cái như trời giáng. “Tao là mẹ mày, tao bảo hủy là hủy! Mày mà không đuổi khách về, tao từ mặt mày ngay lập tức! Tao chết cho mày xem!”

Cái tát và lời đe dọa ấy là giọt nước tràn ly. Không khí trở nên hỗn loạn tột độ. Tự ái và giận dữ, bố mẹ tôi đùng đùng kéo nhau ra về. Khách khứa thấy gia chủ như vậy cũng lục tục bỏ đi, vừa đi vừa chửi rủa.

Chỉ trong vòng 15 phút, hội trường lộng lẫy chỉ còn lại những bàn tiệc ngổn ngang, ly tách đổ vỡ. Nhân viên phục vụ nép vào góc tường sợ hãi.

Trên sân khấu, chỉ còn lại tôi, Tuấn và bà Phương.

Tôi khóc nấc lên, định chạy theo bố mẹ thì Tuấn giữ chặt tay tôi lại. Anh quay sang nhìn mẹ, ánh mắt đầy oán trách và đau đớn: – “Giờ thì mẹ vừa lòng chưa? Mẹ phá nát cuộc đời con rồi đấy!”

Bà Phương đứng đó, nhìn theo bóng người khách cuối cùng khuất sau cánh cửa. Khi cánh cửa lớn đóng sập lại, không gian trở nên tĩnh mịch đến rợn người.

Đột nhiên, cái vẻ hung dữ, điên cuồng của bà biến mất hoàn toàn.

Hai vai bà chùng xuống. Khuôn mặt đang đỏ gay vì la hét bỗng chuyển sang màu xám ngoét như tro tàn. Bà đưa tay ôm chặt lấy ngực trái, miệng há ra đớp lấy không khí, nhưng không phát ra tiếng nào nữa.

– “Mẹ…” Tuấn nhận ra sự bất thường, giọng anh chùng xuống.

Bà Phương quay lại nhìn chúng tôi. Ánh mắt sắc sảo, lạnh lùng thường ngày đã tan biến, thay vào đó là một sự yếu ớt và van lơn tột cùng. Khóe môi bà rỉ ra một dòng máu tươi – bà đã cắn chặt môi đến bật máu để chịu đựng một nỗi đau nào đó nãy giờ.

Bà mấp máy môi, giọng thều thào chỉ đủ cho hai đứa tôi nghe thấy:

– “Xin lỗi… Mẹ không muốn… ngày cưới của các con… thành ngày giỗ của mẹ…”

Và rồi, bà ngã gục xuống như một cây cổ thụ bị đốn hạ.

3.

Chiếc xe cấp cứu lao đi trong đêm, tiếng còi hú xé toạc không gian tĩnh mịch, hòa lẫn với tiếng nức nở của tôi. Tuấn nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của mẹ, khuôn mặt anh trắng bệch, cắt không còn giọt máu.

Trong phòng cấp cứu, bác sĩ trưởng khoa – một người bạn già của gia đình – bước ra với vẻ mặt nặng nề sau hai tiếng đồng hồ phẫu thuật.

– “Bà ấy bị vỡ phình động mạch chủ ngực,” bác sĩ nói, giọng trầm buồn. “Thực ra, bà ấy đã biết bệnh tình của mình từ nửa năm nay rồi, nhưng kiên quyết không chịu phẫu thuật vì sợ rủi ro cao, không kịp lo đám cưới cho Tuấn.”

Tôi bàng hoàng, chân tay bủn rủn. Tuấn dựa lưng vào tường, trượt dài xuống đất.

Bác sĩ tiếp tục, đưa cho Tuấn một tờ giấy gấp tư nhàu nhĩ: – “Lúc nãy khi thay đồ để mổ, y tá tìm thấy cái này trong túi áo ngực của bà ấy. Bà ấy dặn nếu có mệnh hệ gì thì đưa cho hai cháu.”

Tuấn run rẩy mở tờ giấy ra. Đó là nét chữ nghiêng nghiêng quen thuộc của mẹ, nhưng nguệch ngoạc và run rẩy, có lẽ được viết vội trong lúc cơn đau đang hành hạ.

“Tuấn, Linh à,

Khi các con đọc được những dòng này, có lẽ mẹ đã đi gặp bố con rồi. Đừng trách mẹ vì chuyện ở đám cưới.

Mẹ đau từ lúc sáng, nhưng mẹ cố chịu. Mẹ muốn nhìn thấy con trai mẹ mặc vest chú rể, muốn thấy con dâu mẹ bước vào lễ đường. Nhưng đến lúc lên phát biểu, mẹ biết mình không trụ nổi nữa rồi. Cơn đau như xé toạc ngực mẹ ra.

Mẹ sợ. Mẹ không sợ chết. Mẹ sợ mẹ sẽ chết ngay trên sân khấu, ngay trong ngày vui nhất của các con. Người ta kiêng kỵ lắm con ơi. Nếu mẹ chết giữa đám cưới, ngày kỷ niệm ngày cưới hàng năm của các con sẽ trở thành ngày giỗ của mẹ. Hạnh phúc của các con sẽ mãi mãi bị ám ảnh bởi cái chết của mẹ. Người đời sẽ dị nghị, nói đám cưới các con mang điềm gở.

Mẹ không cho phép điều đó xảy ra. Mẹ thà mang tiếng là bà mẹ chồng độc ác, điên khùng, phá đám cưới, để mọi người bỏ về hết. Mẹ thà để đám cưới này dang dở, sau này các con có thể tổ chức lại một ngày khác trọn vẹn hơn, còn hơn là để cái chết của mẹ phủ bóng đen lên cuộc hôn nhân của hai đứa.

Linh à, mẹ xin lỗi con vì đã khắt khe. Mẹ chỉ muốn rèn con thành một người phụ nữ mạnh mẽ, đủ sức gánh vác cơ nghiệp này thay mẹ, và chăm sóc thằng Tuấn khờ khạo. Mẹ thương con như con gái ruột, nhưng mẹ không biết cách nói ra.

Các con hãy sống thật hạnh phúc. Đó là cách duy nhất để mẹ ra đi thanh thản.

Mẹ yêu các con.”

Đọc xong lá thư, Tuấn gào lên một tiếng đau đớn rồi òa khóc như một đứa trẻ. Tôi ôm lấy lá thư vào ngực, nước mắt thấm đẫm trang giấy. Cảm giác ân hận trào dâng như sóng thần nhấn chìm tôi.

Hóa ra, cái vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn ấy chỉ là lớp vỏ bọc cho một tình yêu thương vĩ đại và sự hy sinh thầm lặng đến mức cực đoan. Bà đã dùng chút sức tàn cuối cùng, dùng chính danh dự cả đời gây dựng của mình để đánh đổi lấy sự bình yên cho tâm linh, cho tương lai của chúng tôi. Bà chấp nhận bị cả thế giới nguyền rủa là kẻ điên, chỉ để ngày vui của con trai không biến thành bi kịch.

Bà đã “đuổi” mọi người về, không phải vì ghét bỏ, mà để bảo vệ chúng tôi khỏi “điềm gở” của cái chết. Bà muốn chúng tôi nhớ về ngày hôm nay như một đám cưới bị hủy bỏ vì sự cố, chứ không phải là ngày mẹ chết ngay dưới chân mình.

4.

Sáng hôm sau, bà Phương tỉnh lại một chút trong phòng hồi sức tích cực. Bà không nói được nữa, khắp người cắm đầy dây nhợ. Khi nhìn thấy tôi và Tuấn đứng bên cạnh, đôi mắt bà ánh lên một nụ cười yếu ớt.

Tôi nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà, thì thầm trong nước mắt: – “Mẹ ơi, chúng con hiểu rồi. Chúng con không trách mẹ đâu. Mẹ cố lên nhé…”

Bà chớp mắt nhẹ, một giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt nhăn nheo xuống gối. Bà nhìn tôi, rồi nhìn Tuấn, ánh mắt bình yên lạ thường. Máy đo nhịp tim bắt đầu chạy những đường thẳng dài hơn, tiếng “bíp… bíp…” thưa dần.

Bà Phương ra đi vào một buổi sáng mưa tầm tã, nhưng trong lòng tôi, bà đã để lại một ngày nắng ấm áp nhất.

Đám tang của bà được tổ chức trang trọng. Những người khách hôm trước còn chửi rủa bà, khi biết sự thật, ai nấy đều đến viếng với đôi mắt đỏ hoe và sự kính trọng tột bậc. Câu chuyện về “bà mẹ chồng phá đám cưới” lan truyền đi, không còn là giai thoại về sự điên rồ, mà trở thành huyền thoại về tình mẫu tử.

Một năm sau.

Tôi và Tuấn không tổ chức lại đám cưới rình rang. Chúng tôi làm một mâm cơm nhỏ, đặt lên bàn thờ bà Phương một bó hoa hồng trắng – loài hoa bà thích nhất, và cũng là loài hoa trang trí trong đám cưới dở dang năm nào.

– “Mẹ à,” Tuấn thắp nén hương, giọng trầm ấm. “Hôm nay là ngày giỗ đầu của mẹ, nhưng tụi con cũng chọn ngày này là ngày kỷ niệm ngày cưới.”

Tôi mỉm cười, đặt tay lên bụng mình, nơi một sinh linh bé nhỏ đang lớn dần lên từng ngày: – “Bà nội à, con sẽ kể cho cháu nghe bà nội nó là người vĩ đại như thế nào. Không phải là bà tiên hiền dịu trong cổ tích, mà là một ngọn núi lửa, che chắn tất cả bão giông cho gia đình này.”

Trên di ảnh, nụ cười của bà Phương dường như không còn lạnh lùng, xa cách nữa. Tôi thấy trong đôi mắt ấy là sự bao dung của biển cả, lặng lẽ và mênh mông, soi sáng cho hạnh phúc của chúng tôi mãi về sau.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2025 News