Bà Lan ngồi bên mâm cơm cúng, ánh mắt trống rỗng nhìn vào di ảnh của chị gái, cô Hoa, trên bàn thờ. hôm nay là ngày thứ ba của Hoa, nhưng nỗi đau trong lòng bà vẫn như mới hôm qua. Căn nhà nhỏ ở làng quê miền Trung Yên tĩnh, chỉ có tiếng gió lùa qua lá lá và tiếng tí tách của ngọn lửa. Bên bờ bà, bé Minh, trẻ con trai 18 tháng tuổi, đang bi chơi cùng chiếc xe đồ chơi cũ kỹ, thứ mà bà nhỏ được từ dòng chảy cũ của chị gái để lại.
Bà Lan từng là người phụ nữ mạnh mẽ, nhưng ba năm qua, kể từ khi Hoa qua đời vì tai nạn giao thông, bà như mất đi một phần linh hồn. Hoa không chỉ là chị gái, mà còn là người bạn tâm giao, người đã hy sinh cả thanh xuân để nuôi bà không lớn khi cha mẹ qua đời sớm. Giờ đây, bà Lan sống cùng chồng và bé Minh trong căn nhà cũ, nơi từng đầy kỷ niệm của hai chị em.
Sáng hôm đó, làng quê yên bình như mọi ngày. Mùi hương của bữa ăn khắp nhà, xen lẫn mùi hương trầm. Bà Lan bận rộn chuẩn bị, vừa nấu nướng, vừa bổ sung cho bé Minh. Chồng bà, anh Tùng, đã đi làm từ sớm ở phòng gỗ cách làng vài cây số. Trong lòng bà, ngày giỗ luôn là dịp để bà đối diện với nỗi đau đau, nhưng cũng là cơ hội để bà nói lời xin lỗi với chị gái – lời xin lỗi mà bà chưa bao giờ có cơ hội trao ra khi Hoa còn sống.
Hồi đó, hai chị em từng cãi nhau vì chuyện bà Lan muốn rời làng lên thành phố lập nghiệp. Hoa phản biện kịch liệt, bảo rằng làng quê là nơi an toàn, là nhà, là tổ ấm. Nhưng Lan, với khao khát trẻ con, đã bỏ đi, để lại Hoa một mình trong căn nhà này. Khi bà trở về, Hoa đã không còn. Chiếc xe tải mất lái trên con đường đeo cướp đi mạng sống của chị gái bà, để lại bà với nỗi ân hận không nguôi. “Giá mà hôm nay mình không bỏ đi…” – câu nói sống động ảnh bà mỗi đêm.
hôm nay bà Lan cố gắng giữ bình tĩnh. Bé Minh là niềm an ủi duy nhất của bà. Cậu bé có đôi mắt to tròn, giống như sợi Hoa, như chị gái bà vẫn hiện diện ở đây. Bà đặt Minh ngồi trên chiếc bánh nhỏ, cho cậu bé chơi với chiếc xe đồ chơi, rồi quay vào bếp tiếp tục chuẩn bị. Tiếng Minh bi bô vang lên, hòa hòa với tiếng chim hót ngoài vườn. Nhưng chỉ một thoáng lơ đễnh, bà không nhận ra rằng Minh đã yên tĩnh bò ra sân.
Ngoài sân, ao nước nhỏ sau nhà trốn dưới ánh nắng. Đó là cái ao mà chị em bà từng chơi đùa thời thơ cảm, nơi Hoa từng dạy bà cách bắt cá, cách thả diều. Nhưng giờ đây, nó lại trở thành một mối nguy mà bà Lan không rung chuyển trước đây. Minh, với sự tò mò của một đứa trẻ, bò đến gần mép ao, bị thu hút bởi ánh nước pin loáng. Chiếc xe đồ chơi lăn xuống nước, và Minh vươn người theo, không biết rằng mình đang tiến gần đến ranh giới sinh tử.
Khi bà Lan bước ra sân, gọi tên Minh, trái tim bà như không ngừng nghỉ. Cậu bé không còn ở trên reference. Chiếc xe đồ chơi đã bị mất. Một linh cảm kinh hoàng bà chạy nắng ra ao. Dưới mặt nước sốt, bà nhìn thấy một bóng nhỏ bất động. Tiếng của bà xé tan không gian yên tĩnh của buổi chiều làng quê. Bà lao xuống ao, nước ngập đến bờ, thúc Minh lên bờ. Nhưng cậu bé đã không chấm dứt. Đôi mắt to tròn, giống phun hoa, giờ đây siết chặt, ví mặt tái cơ như một bức tượng nhỏ.
Bà Lan ôm chặt Minh vào lòng, khóc khóc. Tiếng than của bà vang vọng, than hàng xóm kéo đến. Họ đã cố gắng đưa Minh đi cứu, nhưng tất cả đã quá muộn. Bác sĩ ở trạm y tế xã lắc đầu, ánh mắt đầy xót xa. Bà Lan ngã gục bên xác con trai, đúng ngày giỗ chị gái. Đau cũ chưa nguôi, nay lại chồng chất thêm nỗi đau mới, như một đau khổ vào tim bà.
Trong cơn mê man sau cú sốc, bà Lan mơ thấy Hoa. Chị gái đứng bên ao, mặc chiếc áo dài trắng mà bà yêu thích, ánh mắt dịu dàng nhưng buồn bã. Hoa không nói gì, chỉ tay về phía căn nhà. Khi bà Lan tỉnh dậy, bà thấy mình nằm trên giường, xung quanh là những người hàng xóm đang an ủi. Nhưng điều kỳ lạ là, trong tay bà, là chiếc xe đồ chơi của Minh – thứ mà bà chắc chắn đã thấy lăn xuống ao.
Bà run dậy dậy, bước ra sân. Dưới gốc cây xoài già, nơi Hoa từng ngồi kể chuyện cho bà nghe, bà tìm thấy một bông hoa nhỏ được sục dưới đất. Đó là thứ mà Hoa đã giấu trước khi qua đời, điều mà bà chưa bao giờ biết đến. Bên trong hộp là một lá thư tay của Hoa, viết cho bà Lan.
Lá thư kể rằng Hoa đã biết trước mình không còn nhiều thời gian. Một tháng trước tai nạn, Hoa phát hiện bệnh bệnh nghèo, nhưng mình không nói với ai. Cô viết: “Lan, chị không trách em vì đã đi. Chị chỉ mong em sống hạnh phúc, dù ở đâu. Nếu có ngày chị không còn, hãy chăm sóc tốt cho con của em, vì nó là niềm vui của cả chị nữa.” Dòng cuối cùng của lá thư làm bà Lan khựng lại: “Chị sẽ luôn ở bên em, dù là dưới bất kỳ hình thức nào.”
Bà Lan ôm thư, nước mắt rơi. Bà chợt nhận ra rằng, có lẽ, chính Hoa đã dẫn bà đến chiếc nhẫn này, như một cách để an ủi, để nói rằng chị không bao giờ rời xa. Nhưng điều đó cũng làm cho bà đau hơn, vì Minh – niềm hy vọng cuối cùng của bà – đã ra đi đúng ngày giỗ của Hoa, như một sự sắp xếp lạnh lùng của số phận.
Sau tang lễ của Minh, bà Lan trở về nên nằm yên hơn. Bà không còn than nữa, nhưng ánh mắt bà như nhìn vào một khoảng không vô tận. Căn nhà giờ đây chỉ còn mình bà và anh Tùng, nhưng anh cũng không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng vợ. Mỗi ngày, bà Lan ra ao, ngồi dưới gốc xoài, đọc lại lá thư của Hoa. Bà bắt đầu trồng một vườn hoa nhỏ quanh ao, như một cách để tưởng nhớ cả chị gái và con trai.
Một buổi chiều, khi hoàng hôn thả xuống, bà Lan nhìn thấy một chú chim nhỏ đậu trên hoa xoài, cửa hàng tiếng chim ở trẻo. Bà cười, lần đầu tiên sau bao ngày. Có lẽ, Hoa và Minh vẫn ở đâu đó, trong tiếng gió, trong ánh nước, trong những ký ức không bao giờ phai.
News
Trường THCS Lũng Pài nằm cheo leo trên lưng chừng núi, ở đó có cô giáo dạy văn ở một trường vùng núi bị m/ù nhưng có khả năng đọc thuộc hàng trăm bài thơ, giúp học trò ngh/èo yêu chữ nghĩa. Nhưng có 1 cậu học trò c::á bi::ệt luôn chố/ng đố//i cô. Cho đến 1 ngày, cô phát hiện …
BÓNG TỐI CỦA CÔ – ÁNH SÁNG CỦA EM Trường THCS Lũng Pài nằm cheo leo trên đỉnh núi cao, nơi những buổi sáng sương rơi xuống như tấm khăn voan trắng phủ lên cả bản làng. Ở nơi đó…
Tối đó tất cả lợn trong chuồng lao vào một góc như đang s;/ợ h/ãi ai đó. Người đàn ông bước vào rồi lập tức th/áo ch/ạy gọi vợ
Xã Phước Hải nằm yên bình ven biển miền Trung, nổi tiếng với nghề nuôi tôm, cá, nhưng gia đình ông Bảy Long lại chọn gắn bó với nghề chăn nuôi lợn, một ít nghề ai làm ở vùng này….
Nhà nuôi vịt bỗng có người đến đòi 50 triệu nói đã “đặt cọc” từ tháng trước. Hai bên c;/ãi nhau lớn. Khi mở cuốn sổ n/ợ ra, cả nhà ch-t lặng
Ông Hai và bà Tám đã gắn bó với nghề nuôi vịt đồng hơn ba mươi năm trên mảnh đất ven sông Hậu, thuộc một xã ngoại ô thành phố Cần Thơ. Năm nay là một năm mùa có. Đàn…
Cả nhà tra/nh nhau cuốn sổ tiết kiệm mẹ để lại, ai ng/ờ trong sổ chỉ có 300 nghìn nhưng dòng chữ phía sau tờ giấy kẹp mới là thứ khiến họ qu;/ỳ g/ối b//ật kh-óc
Ngôi nhà ba tầng ở khu phố 6, phường 12, quận Gò Vấp, Sài Gòn, luôn là nơi chứng kiến những lát gỗ trầm lửa của đại gia đình họ Nguyễn. Bà năm, người mẹ lòng bụa tám mươi tuổi,…
Mẹ già m;/ất tr//í, cứ ôm chặt chiếc túi rá::ch không rời tay, con dâu lé;/n v;/ứt đi để dọn nhà gọn gàng hơn – đến khi dọn rác, phát hiện thứ bên trong khiến cả gia đình sụ::p đ;;ổ
Ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm hẹp của quận Bình Thạnh, Sài Gòn, đã được chứng minh biết đến bao trầm của gia đình ông bà Minh Lan. Ông Minh mất cách đây năm năm vì tai nạn…
Xóm Trại vốn bình yên, bỗng dưng dậ;/y só;/ng vì một chuyện tâ::m li::nh chưa từng có
Mỗi tối khuya, lão Bảy Lúa lại tháo bảng tên m::ộ trong ngh;/ĩa đị;/a. Cả họ kéo nhau canh b;/ắt “kẻ trộ::m m::ộ”. Đến khi lão ch-t vì t::ai bi::ến, người ta phát hiện cuốn sổ gi;/ấu dư;/ới chi;/ếu. Bóng…
End of content
No more pages to load