Mưa lũ tràn về như một cơn ác mộng. Căn nhà nhỏ của tôi và chồng ở vùng quê nghèo tan hoang sau trận lũ lịch sử. Từng mảnh ruộng, đàn gà, cả chiếc xe máy cà tàng – tất cả trôi theo dòng nước đục ngầu. Tôi ngồi bệt giữa sân, nước mắt hòa lẫn với mưa, lòng trống rỗng. Chồng tôi, Nam, lặng lẽ gom những mảnh vỡ còn sót lại, ánh mắt anh nặng trĩu.
Bố chồng tôi, ông Tâm, từ trong nhà bước ra. Ông vốn là người nghiêm khắc, ít nói, nhưng mỗi lời nói ra đều sắc như dao. Nhìn cảnh tượng tan hoang, ông quắc mắt nhìn tôi, giọng lạnh lùng: “Đã bảo mà, cứ ở cái chỗ trũng này thì sớm muộn cũng trắng tay. Giờ thì được gì? Nhà cửa, tiền bạc, mất hết!”
Tôi cúi đầu, không dám đáp. Lời ông như xát muối vào lòng. Tôi biết ông chưa bao giờ ưa tôi – cô con dâu xuất thân từ gia đình nghèo khó, chẳng có của hồi môn gì ngoài tình yêu dành cho Nam. Ông luôn cho rằng tôi là gánh nặng, là “điềm xui” của gia đình. Nam đứng bên cạnh, định lên tiếng bênh tôi, nhưng ông Tâm đã phẩy tay: “Thôi, đừng nói nữa. Coi như cả đời này tao nuôi tụi bây uổng công!”
Rồi ông quay vào nhà, một lúc sau trở ra, tay cầm một chiếc túi nylon cũ kỹ, nhàu nhĩ, buộc chặt bằng dây thun. Ông ném chiếc túi xuống trước mặt tôi, giọng đầy khinh miệt: “Đây, cầm lấy. Thứ duy nhất còn sót lại trong cái nhà này. Mở ra mà xem, biết đâu đổi đời!”
Tôi run run cầm chiếc túi, lòng đầy tủi hờn. Chắc lại là mấy thứ lặt vặt ông giữ từ lâu, giờ đem ra để châm chọc tôi. Nam nhìn tôi, ánh mắt anh như muốn nói gì đó, nhưng rồi chỉ thở dài. Tôi cắn môi, mở dây thun, tay run rẩy kéo miệng túi ra.
Bên trong là một xấp giấy cũ, nhàu nhĩ, buộc chặt bằng một sợi dây đỏ. Tôi ngỡ là giấy tờ nhà đất hay sổ tiết kiệm gì đó, nhưng khi mở ra, tôi chết lặng. Đó là những lá thư, hàng chục lá thư, nét chữ xiêu vẹo của mẹ tôi – người đã mất cách đây mười năm. Những lá thư mẹ viết cho tôi khi tôi còn nhỏ, khi bà làm việc xa nhà, gửi về dặn dò tôi học hành, kể chuyện bà nhớ tôi thế nào. Tôi tưởng chúng đã mất từ lâu, trong một lần chuyển nhà.
Tôi sụp xuống, ôm xấp thư vào lòng, òa khóc nức nở. Những ký ức về mẹ ùa về – những ngày đói khổ, mẹ nhịn ăn để tôi được no, những đêm mẹ ôm tôi kể chuyện cổ tích. Sao những lá thư này lại ở đây? Sao bố chồng tôi lại giữ chúng?
Ông Tâm đứng đó, ánh mắt không còn sắc lạnh mà trĩu xuống. Ông chậm rãi nói: “Mẹ mày gửi tao giữ, từ lúc mày còn nhỏ. Bà ấy nói nếu có ngày mày khổ quá, hãy đưa chúng cho mày, để mày nhớ rằng mày không bao giờ đơn độc. Tao giữ lời hứa, dù tao chẳng ưa gì mày.”
Tôi nghẹn ngào, không thốt nên lời. Hóa ra, ông Tâm không chỉ giữ những lá thư, mà còn giữ cả một bí mật – bí mật về tình yêu của mẹ tôi, về sự quan tâm thầm lặng của ông. Nam bước tới, ôm lấy tôi, thì thầm: “Anh đã biết chuyện này, nhưng bố muốn chính ông đưa nó cho em.”
Tôi ôm chặt xấp thư, nước mắt rơi không ngừng. Cơn lũ đã lấy đi tất cả, nhưng chiếc túi nylon cũ kỹ ấy đã trả lại cho tôi một thứ vô giá – ký ức về mẹ, và cả một góc trái tim của bố chồng mà tôi chưa từng biết tới.
News
Trường THCS Lũng Pài nằm cheo leo trên lưng chừng núi, ở đó có cô giáo dạy văn ở một trường vùng núi bị m/ù nhưng có khả năng đọc thuộc hàng trăm bài thơ, giúp học trò ngh/èo yêu chữ nghĩa. Nhưng có 1 cậu học trò c::á bi::ệt luôn chố/ng đố//i cô. Cho đến 1 ngày, cô phát hiện …
BÓNG TỐI CỦA CÔ – ÁNH SÁNG CỦA EM Trường THCS Lũng Pài nằm cheo leo trên đỉnh núi cao, nơi những buổi sáng sương rơi xuống như tấm khăn voan trắng phủ lên cả bản làng. Ở nơi đó…
Tối đó tất cả lợn trong chuồng lao vào một góc như đang s;/ợ h/ãi ai đó. Người đàn ông bước vào rồi lập tức th/áo ch/ạy gọi vợ
Xã Phước Hải nằm yên bình ven biển miền Trung, nổi tiếng với nghề nuôi tôm, cá, nhưng gia đình ông Bảy Long lại chọn gắn bó với nghề chăn nuôi lợn, một ít nghề ai làm ở vùng này….
Nhà nuôi vịt bỗng có người đến đòi 50 triệu nói đã “đặt cọc” từ tháng trước. Hai bên c;/ãi nhau lớn. Khi mở cuốn sổ n/ợ ra, cả nhà ch-t lặng
Ông Hai và bà Tám đã gắn bó với nghề nuôi vịt đồng hơn ba mươi năm trên mảnh đất ven sông Hậu, thuộc một xã ngoại ô thành phố Cần Thơ. Năm nay là một năm mùa có. Đàn…
Cả nhà tra/nh nhau cuốn sổ tiết kiệm mẹ để lại, ai ng/ờ trong sổ chỉ có 300 nghìn nhưng dòng chữ phía sau tờ giấy kẹp mới là thứ khiến họ qu;/ỳ g/ối b//ật kh-óc
Ngôi nhà ba tầng ở khu phố 6, phường 12, quận Gò Vấp, Sài Gòn, luôn là nơi chứng kiến những lát gỗ trầm lửa của đại gia đình họ Nguyễn. Bà năm, người mẹ lòng bụa tám mươi tuổi,…
Mẹ già m;/ất tr//í, cứ ôm chặt chiếc túi rá::ch không rời tay, con dâu lé;/n v;/ứt đi để dọn nhà gọn gàng hơn – đến khi dọn rác, phát hiện thứ bên trong khiến cả gia đình sụ::p đ;;ổ
Ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm hẹp của quận Bình Thạnh, Sài Gòn, đã được chứng minh biết đến bao trầm của gia đình ông bà Minh Lan. Ông Minh mất cách đây năm năm vì tai nạn…
Xóm Trại vốn bình yên, bỗng dưng dậ;/y só;/ng vì một chuyện tâ::m li::nh chưa từng có
Mỗi tối khuya, lão Bảy Lúa lại tháo bảng tên m::ộ trong ngh;/ĩa đị;/a. Cả họ kéo nhau canh b;/ắt “kẻ trộ::m m::ộ”. Đến khi lão ch-t vì t::ai bi::ến, người ta phát hiện cuốn sổ gi;/ấu dư;/ới chi;/ếu. Bóng…
End of content
No more pages to load