Tôi chỉ có một đứa con gái. Nó lấy chồng cách đây ba năm, hai vợ chồng trẻ thuê một căn phòng nhỏ trong thành phố, sống tằn tiện qua ngày. Lần nào về ngoại, tôi cũng xót khi thấy con gầy rộc, còn con rể thì áo sơ mi bạc màu, giày dép sờn rách. Nhưng con gái vẫn cười, bảo: – Bọn con ổn mà mẹ, chỉ cần hạnh phúc là đủ.
Hôm ấy, con gái gọi điện, giọng vừa hồi hộp vừa lo lắng:
– Mẹ ơi, bọn con tìm được căn hộ nhỏ. Giá hơn một tỷ, tụi con đã vay ngân hàng và gom góp được phần lớn, chỉ còn thiếu khoảng bốn trăm triệu. Mẹ… có thể giúp bọn con không?
Tôi trầm ngâm. Cả đời làm nông, dành dụm được chút tiền phòng khi về già. Nhưng nghe con gái nói, tim tôi thắt lại. Tôi đồng ý, rút toàn bộ số tiền tiết kiệm, coi như cho nó một cơ hội ổn định.
Ngày đi thanh toán căn hộ, tôi đi cùng vợ chồng nó. Trong lúc chờ ký giấy, tôi chợt cúi xuống, bắt gặp đôi giày của con rể. Đôi giày cũ kỹ, rách toạc phần gót, lớp da bong tróc, chỉ còn cố gắng níu giữ hình dáng. Tôi bàng hoàng.
Mấy năm qua, tôi vẫn ngầm trách thằng rể nhu nhược, không lo được cho vợ con, để con gái tôi khổ. Nhưng nhìn đôi giày ấy, tôi mới hiểu: nó đã dốc hết sức, đến mức chẳng còn quan tâm bản thân.
Tôi hỏi nhỏ con gái:
– Sao nó không mua đôi giày mới?
Con tôi mím môi:
– Anh ấy dành hết tiền trả góp, lo cho con nhỏ. Giày rách thì vá tạm, có sao đâu mẹ.
Tim tôi quặn thắt. Bao nhiêu uất ức về phía chàng rể nghèo bỗng tan biến. Hóa ra, tình thương của nó dành cho gia đình âm thầm hơn tôi tưởng.
Thanh toán xong, tôi kéo con rể ra một góc. Nó luống cuống:
– Con biết mẹ giận vì con không lo nổi, để vợ phải nhờ mẹ. Nhưng con hứa sẽ trả lại…
Tôi cắt ngang, đặt thêm vào tay nó quyển sổ tiết kiệm 200 triệu còn lại – số tiền tôi định giữ cho tuổi già:
– Mẹ không giận. Chỉ mong hai đứa thương nhau, làm lụng chăm chỉ. Đôi giày rách kia mẹ sẽ giữ lại, để nhớ rằng con rể mẹ là người biết lo cho vợ con.
Nó lặng người, mắt đỏ hoe. Rồi bất ngờ quỳ xuống:
– Mẹ, con hứa sẽ không phụ lòng.
Nhưng mọi chuyện chưa dừng ở đó. Khi tin tôi đưa tiền cho con gái lan ra, anh trai tôi – tức cậu ruột của con bé – gọi điện trách móc:
– Bà điên à? Tiền già rồi để mà dưỡng thân, sao lại đưa hết cho con rể? Lỡ tụi nó không ra gì thì bà trắng tay!
Lời trách khiến tôi trằn trọc mấy đêm. Đúng là tôi đã mạo hiểm. Nhưng mỗi lần nghĩ đến nụ cười hiền hậu của con gái, đến đôi giày rách của con rể, tôi lại tin mình không sai.
Hai năm trôi qua, vợ chồng nó chắt chiu trả góp, nuôi con nhỏ, không dám tiêu xài hoang phí. Ngày căn hộ sang tên chính thức, con gái nắm tay tôi khóc:
– Mẹ ơi, nếu không có mẹ, chắc bọn con chẳng bao giờ có mái ấm này.
Con rể đứng bên, chìa ra một chiếc hộp nhỏ. Bên trong là đôi giày mới, sáng bóng. Nó nói, giọng run run:
– Con muốn tặng mẹ. Đôi giày này tượng trưng cho sự khởi đầu mới. Đôi cũ con giữ lại, để nhắc mình rằng hạnh phúc này có được là nhờ mẹ.
Tôi bật khóc. Từng mâu thuẫn, từng trách móc trước kia bỗng trở thành ký ức xa xăm.
Anh trai tôi sau đó cũng dịu giọng, khi thấy hai đứa thật sự sống tốt. Ông bảo:
– Có lẽ bà đúng. Tiền bạc rồi cũng hết, nhưng tình nghĩa mới là thứ nuôi sống con người.
Tôi cười, nhìn mái ấm của con gái sáng đèn, lòng nhẹ nhõm. Bi kịch tưởng chừng sẽ chia rẽ gia đình, cuối cùng lại gắn kết chúng tôi bằng sự thấu hiểu.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load