×
×

Bố mẹ vẫn ở căn nhà cũ. Khi tôi bước vào, mẹ chạy ra: — “Con gái của mẹ… về rồi hả…”

BẢN THỎA THUẬN 310 TRIỆU

Tôi không bao giờ nghĩ có ngày mình phải đem một bản thỏa thuận ra đối đầu với chính bố mẹ ruột. Nhưng đời đúng là lắm thứ khiến người ta tỉnh ngộ nhanh hơn bất kỳ bài học nào.

1. Ba trăm mười triệu và niềm tin bị đánh cắp

Từ khi bắt đầu đi làm ở tuổi hai mươi hai, tôi luôn cố gắng để không trở thành gánh nặng của gia đình. Nhà chẳng khá giả gì: bố mẹ bán tạp hóa ở chợ, anh trai làm tài xế công nghệ, còn chị dâu mở tiệm nail nhỏ trong xóm. Tiền kiếm được bao nhiêu chỉ đủ xoay vòng, nên tôi chọn cách tự lập hoàn toàn.

Năm đầu tiên đi làm ở Sài Gòn, tôi gửi bố mẹ 1–2 triệu mỗi tháng, coi như phụ vào sinh hoạt gia đình. Nhưng bước sang năm thứ hai, khi công việc ổn định hơn, tôi bắt đầu tiết kiệm. Tôi sợ gửi ngân hàng vì từng bị lỗi kỹ thuật mất giao dịch, lại ngại để tiền mặt trong phòng trọ. Bố mẹ thì lúc nào cũng bảo:

“Con cứ để bố mẹ giữ hộ. Bao nhiêu năm nay bố mẹ cầm tiền cho anh trai mày có mất đồng nào đâu.”

Tôi tin. Tin một cách ngây thơ.

Từ giao thừa năm đó tới nay, tổng cộng tôi gửi về 310 triệu — gần như toàn bộ số tiền tiết kiệm sau nhiều năm làm việc.

Và đúng như người ta nói:
“Niềm tin chỉ cần đúng một lần để đặt, nhưng chỉ cần một lần sai là vỡ vụn.”


2. Khi lòng tham được che bằng chữ “vì gia đình”

Tôi chỉ phát hiện ra chuyện 310 triệu “bốc hơi” vào một buổi tối tháng Hai, khi chị dâu gọi cho tôi:

“Em ơi, anh chị đang tính mở chi nhánh mới cho tiệm nail, mà thiếu tiền. Anh chị vay bố mẹ rồi nhé.”

Tôi sững người:

— “Vay… tiền gì ạ?”

Chị dâu chẳng chút ngập ngừng:

“Ừ thì 310 triệu của em. Bố mẹ bảo để đó cũng uổng.”

Không kịp để tôi phản ứng, chị nói tiếp, giọng đầy tự nhiên:

“Mà trót dùng rồi, cho anh chị mượn vài năm được không? Em còn trẻ, kiếm lại dễ mà.”

Điện thoại trên tay tôi run lên.
310 triệu. Hai năm làm việc ngày đêm. Những lần bỏ bữa, những đêm tăng ca, những chuyến xe về nhà lúc 11 giờ vì kẹt deadline.

Tất cả… nói một câu “trót dùng rồi”.

Tôi hít sâu.
— “Em sẽ về nói chuyện trực tiếp với bố mẹ.”

Phía bên kia im lặng một lúc rồi cúp máy.

Đêm đó, tôi ngồi một mình trong phòng trọ, nhìn vào sổ ghi chép tiền gửi. Ba trăm mười triệu — số tiền mà một đứa con gái tỉnh lẻ phải đánh đổi bằng tuổi trẻ. Tôi không khóc. Tôi chỉ cảm thấy một nỗi thất vọng sâu không đáy.


3. Cuộc đối thoại biến thành màn buộc tội

Cuối tuần, tôi bắt xe về quê. Vừa tới sân, bố mẹ đang ngồi trước hiên, gặp tôi liền nói một câu khiến tim tôi lạnh đi:

“Về chuyện 310 triệu, bố mẹ quyết định rồi. Anh chị mày cần vốn làm ăn. Con cho cũng là vì gia đình.”

Tôi giữ bình tĩnh:

— “Bố mẹ cho tiền của con mà không hỏi con một tiếng?”

Mẹ cau có, quát lên:

“Tiền trong nhà thì của chung! Mày là con gái, mai sau lấy chồng, tiền giữ lại cũng chẳng để làm gì!”

Tôi đứng chết lặng.

Bố tôi thì đập mạnh tay xuống bàn:

“Con cái sống thế là vô ơn! Anh trai mày lo cho gia đình này bao nhiêu năm nay. Nó cần tiền thì mày phải giúp chứ! Có tí tiền mà làm như to lắm!”

“Có tí tiền…”

Tôi mỉm cười chua chát.

— “Vậy giờ cho con xin lại số tiền ấy.”

Không khí lập tức chuyển sang dữ dội.

Mẹ chỉ thẳng vào mặt tôi:

“Mày đừng có hỗn! Tiền đó bố mẹ cho vợ chồng anh mày rồi. Muốn đòi lại thì đợi họ làm ăn có lời. Còn giờ đừng làm loạn!”

Tôi nhìn chị dâu đang đứng nép sau cửa, ánh mắt tránh né.

— “Chị mượn tiền của em, em chỉ cần giấy tờ vay mượn rõ ràng.”

Chị dâu mở to mắt, lập tức chạy lại nắm tay mẹ tôi:

“Mẹ, con lỡ lấy tiền rồi… giờ ký giấy vay thì mang tiếng con.”

Mẹ tôi liền che chắn cho chị:

“Nó không phải người ngoài! Mày muốn bêu xấu chị dâu à?”

Anh trai tôi từ phòng trong bước ra, mặt lạnh như băng:

“Nếu em đã tính toán từng đồng từng cắt như thế, thì từ nay anh em không còn gì để nói với nhau nữa.”

Tôi nghe như ai đó dùng dao nhỏ cắt từng chút vào lòng.

Không ai chịu trả lại tiền. Không ai đứng về phía tôi.

Và đó là khoảnh khắc tôi hiểu:
Tôi không phải người trong gia đình này. Tôi chỉ là cái két di động mà họ muốn mở lúc nào thì mở.


4. Bản thỏa thuận bí mật

Tôi im lặng suốt mấy phút. Ai cũng nghĩ tôi bị dồn đến đường cùng, sắp bật khóc, sắp van xin.

Nhưng thay vì thế…

Tôi từ từ mở túi xách, lấy ra một tập giấy khổ A4, đặt mạnh xuống bàn.

Tiếng đập khô khốc vang lên khiến cả nhà giật mình.

— “Đây là bản thỏa thuận giữ tiền mà bố mẹ ký với con hai năm trước.”

Mắt mẹ tôi trợn tròn:

“Thỏa… thỏa thuận gì?”

Tôi đẩy từng trang giấy ra, giọng rõ ràng, dứt khoát:

— “Ngày con gửi tiền, con đã nói rõ: nếu bố mẹ giữ hộ thì phải ký xác nhận. Con sợ có chuyện không hay, nên con nhờ bạn làm bên văn phòng luật soạn giúp.”

Tôi chỉ vào dòng chữ in đậm:

“Tự ý sử dụng tiền mà không có sự đồng ý của người gửi sẽ phải bồi thường gấp ba.”

Tôi đọc chậm rãi từng chữ, như đâm từng mũi dao vào không khí đang đông cứng:

— “310 triệu nhân ba… là 930 triệu.”

Không ai nói nổi lời nào.

Tôi lại đặt xuống một tờ khác:

— “Đây là giấy xác nhận số tiền bố mẹ đã nhận, có cả chữ ký của bố. Con đã đem công chứng dự phòng.”

Bố tôi xem đến đó thì mặt chuyển sang tái xanh:

“Mày… mày làm vậy là sao? Mày nghi bố mẹ ngay từ đầu à?”

Tôi nhìn thẳng vào ông:

— “Không phải con nghi. Con chỉ học cách tự bảo vệ mình.”

Không khí đặc quánh. Chị dâu bần thần. Anh trai tôi cúi xuống nhìn xấp giấy như nhìn một bản án tử.

Mẹ tôi run giọng:

“930 triệu… mẹ lấy đâu ra mà trả?”

Tôi bình thản:

— “Con có thể kiện. Hoặc báo công an. Đây là hành vi chiếm dụng tài sản.”

Mẹ tôi bật khóc. Bố tôi lắp bắp:

“Con… con không thể làm thế với bố mẹ được…”

Chị dâu mặt trắng bệch như tờ giấy. Chị nhìn chồng, rồi nhìn bố mẹ tôi, rồi bất ngờ quỳ sụp xuống:

“Em ơi, chị xin lỗi. Chị sai rồi. Tiền chị lấy hết, chị sẽ trả. Đừng kiện, chị xin em…”

Tôi không nhìn chị, chỉ thu xấp giấy lại:

— “Con cho bố mẹ một tuần. Hoặc trả đủ 930 triệu theo đúng thỏa thuận. Hoặc trả lại 310 triệu trong hai tháng, có giấy tờ vay mượn rõ ràng và lãi suất bằng 0.”

Tôi đứng dậy, xách túi.

— “Còn nếu không… thì con sẽ làm đúng theo pháp luật.”

Tôi quay lưng đi, để lại phía sau tiếng gào khóc, tiếng van xin, tiếng gọi tên tôi đầy tuyệt vọng.

Nhưng thứ ấy không còn níu được tôi nữa.


5. Một tuần sau – kẻ nợ khóc, người nợ chính mình

Suốt một tuần đó, họ gọi điện cho tôi liên tục. Không phải để xin lỗi, mà để năn nỉ tôi đừng truy đến cùng.

Bỗng nhiên, người từng mắng tôi “đồ vô ơn”, “đứa con bất hiếu” lại quay sang:

“Con thông cảm cho bố mẹ. Bố mẹ lỡ dại.”
“Chị xin… chị chỉ muốn làm ăn.”
“Anh… anh sai rồi.”

Tôi nghe, nhưng không trả lời.

Tôi học cách im lặng với những người chỉ biết dùng tình thân khi cần, và dùng tổn thương khi tôi đòi lại công bằng.

Đến đúng ngày hẹn, anh trai và chị dâu lên Sài Gòn gặp tôi. Hai người mang theo 180 triệu — số tiền họ vay mượn khắp nơi.

Chị dâu vừa đặt cọc tiền xuống bàn vừa khóc:

“Bọn chị chỉ gom được đến đây… còn lại xin em cho thêm thời gian. Chị thề sẽ trả đủ.”

Tôi nhìn hai người đối diện: một đôi vợ chồng trong chừng ba mươi, mặt mũi hốc hác, run rẩy.

Tôi không hả hê như tôi nghĩ mình sẽ hả hê. Tôi chỉ thấy… mệt.

Tôi ký vào giấy vay:

— “Tổng số nợ còn lại là 130 triệu. Thời hạn trả là hai tháng. Nếu trễ hạn, đơn kiện sẽ nộp ngay.”

Anh trai tôi cúi đầu, lần đầu tiên trong đời nói câu mà tôi chưa bao giờ nghe từ anh:

“Anh xin lỗi.”

Nhưng câu xin lỗi đó quá muộn màng. Và nó không đổi lại được những mảng niềm tin đã vỡ.


6. Gia đình tan – người lớn mới hiểu giá của tiền

Bố mẹ tôi không đến gặp tôi ngày hôm đó. Có lẽ vì xấu hổ. Có lẽ vì tức giận khi bị con gái “lật kèo”. Có lẽ vì không muốn nhìn thấy hậu quả của chính quyết định họ đã làm.

Một tuần sau mẹ nhắn tin:

“Mẹ sai rồi. Nhưng con làm thế mẹ đau lòng lắm.”
“Con về nhà ăn cơm đi.”

Tôi đọc rồi tắt màn hình.
Tôi chưa đủ bình tĩnh để đối diện.

Không phải vì tiền.
Mà vì tình cảm — thứ đáng ra không bao giờ được cân đo bằng tiền.


7. Ba tháng sau – sự thật phơi bày

Ba tháng sau, tôi nghe từ người quen rằng tiệm nail của chị dâu đã đóng cửa. Việc thiếu vốn, cộng thêm mâu thuẫn nội bộ khiến họ thua lỗ nặng. Anh trai tôi phải chạy Grab đêm, chị dâu về quê xin dạy nghề lại.

Tôi không vui khi nghe tin đó. Nhưng tôi cũng không còn cảm giác đau nữa.

Tôi chỉ thấy… nhẹ.

Vài ngày sau, chị dâu đến gặp tôi, tay ôm phong bì:

“Em ơi, chị trả đủ đây. Cảm ơn vì đã cho anh chị cơ hội.”

Chị đưa tiền, tôi chỉ nhận, không nói gì.

Chị nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe:

“Ngày đó… mẹ bảo tiền của em để cũng uổng, giữ lại cũng chả dùng. Chị dại, chị tin lời mẹ. Giờ chị mới biết… người nhà cũng có thể sai với nhau như người dưng.”

Tôi gấp phong bì lại:

— “Chuyện đã qua rồi. Em không trách nữa.”

Chị nghẹn ngào:

“Nhưng em không còn tin nữa, phải không?”

Tôi không trả lời.
Bởi vì sự im lặng ấy chính là đáp án.


8. Ngày trở về – cánh cửa nhà cũ đóng lại

Mãi đến khi tôi nhận đủ 310 triệu, tôi mới quyết định về quê.

Bố mẹ vẫn ở căn nhà cũ. Khi tôi bước vào, mẹ chạy ra:

“Con gái của mẹ… về rồi hả…”

Mẹ ôm tôi, nhưng tôi thấy cánh tay đó xa lạ hơn bao giờ hết.

Trong bữa cơm, bố tôi liên tục gắp thức ăn cho tôi, cố cười nói như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tôi bình lặng ăn, không nói nhiều.

Đến khi bữa ăn gần kết thúc, tôi mới lên tiếng:

— “Chuyện tiền nong đã giải quyết xong. Từ nay… con sẽ tự lo mọi thứ của mình. Con vẫn là con của bố mẹ, nhưng con sẽ không gửi tiền về nữa. Và con cũng không để bố mẹ giữ bất kỳ khoản nào thay con.”

Bố mẹ tôi chết lặng.

Mẹ run giọng:

“Con… con định bỏ rơi bố mẹ à?”

Tôi khẽ lắc đầu:

— “Không. Nhưng con cần giữ giới hạn. Con không thể để chuyện như vậy xảy ra lần nữa.”

Bố tôi đập đũa xuống bàn:

“Chỉ vì ba trăm mười triệu mà mày đối xử với bố mẹ thế sao?”

Tôi nhìn ông, ánh mắt bình thản:

— “Không phải vì tiền.
Mà vì bố mẹ đã chọn tin người khác hơn tin con.
Chọn sử dụng con thay vì bảo vệ con.”

Không ai nói thêm một lời nào nữa.

Tối hôm đó, tôi rời nhà, mang theo một vali nhỏ và một trái tim khó nói tên.


9. Kết thúc – cũng là bắt đầu

Giờ đây, tôi sống trong một căn hộ nhỏ ở Sài Gòn. Tôi gửi tiền vào ngân hàng, lập kế hoạch đầu tư, và quan trọng nhất — tôi học cách yêu bản thân mình hơn.

Gia đình không còn khăng khít như xưa. Nhưng tôi không oán trách.
Mỗi người đều phải trả giá cho lựa chọn của mình.

Tôi từng nghĩ tình thân là thứ không bao giờ thay đổi. Ai ngờ, chỉ một chữ “tiền” có thể lột trần tất cả.

Nhưng tôi không đánh mất kỷ niệm, cũng không đánh mất lòng nhân.
Tôi chỉ lựa chọn đứng lên, để không bị chà đạp thêm lần nào nữa.

310 triệu không chỉ là tiền.
Nó là học phí cho bài học trưởng thành quan trọng nhất đời tôi:

Tình cảm không thể mua bằng tiền — nhưng tiền có thể thử lòng người còn nhanh hơn cả thời gian.

Và bản thỏa thuận năm đó…
chính là thứ giúp tôi giữ lại chút công bằng cuối cùng cho chính mình.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2025 News