×
×

Chồng Dắt Cô Thư Ký 23 Tuổi Về Nhà, Đuổi Tôi Và Mẹ Chồng Sống Thực Vật Ra Căn Nhà Cũ Trong Đêm Mưa — 3 Ngày Sau, Khi Chiếc Hộp Gỗ Được Mở Ra, Anh Ta Sụp Đổ Hoàn Toàn

1. Đêm tôi bị đuổi ra khỏi nhà mình

Tôi chưa bao giờ nghĩ, có một ngày mình phải xách vali ra khỏi căn nhà đã sống hơn hai mươi năm, trong khi tên tôi vẫn còn trong sổ hộ khẩu, còn mẹ chồng tôi thì đang nằm trên giường bệnh, thở bằng máy.

Đêm đó mưa rất to.

Anh Tuấn – chồng tôi – đứng giữa phòng khách, tay khoác vai một cô gái trẻ. Cô ta mặc váy trắng, tóc dài uốn nhẹ, gương mặt non choẹt, nhìn tôi bằng ánh mắt vừa tò mò vừa khinh khỉnh.

“Đây là Linh, thư ký riêng của anh,” anh Tuấn nói, giọng thản nhiên như giới thiệu một món đồ mới mua.
“Còn đây là… chị Hòa.”

Tôi đứng chết trân.
Hai chữ “vợ tôi” biến mất gọn gàng sau hơn hai mươi năm chung sống.

“Anh nói cái gì vậy?” tôi hỏi, giọng run run.

Anh ta thở dài, như thể tôi mới là người làm phiền:
“Nhà này là của mẹ anh. Mẹ anh giờ sống thực vật, mọi giấy tờ anh đã lo xong. Em và mẹ dọn về căn nhà cũ đi. Anh sẽ cho người chuyển đồ.”

Tôi quay sang nhìn phòng ngủ nơi mẹ chồng tôi đang nằm. Bà đã hôn mê gần hai năm sau một cơn tai biến. Ngày nào tôi cũng lau người, hút đờm, thay tã cho bà. Vậy mà bây giờ, con trai ruột của bà lại nói như thể bà là gánh nặng.

“Còn mẹ thì sao?” tôi hỏi.

Anh Tuấn lạnh lùng:
“Mẹ anh vẫn ở đây. Có y tá chăm. Em không cần lo.”

Cô thư ký Linh khẽ mỉm cười. Nụ cười của tuổi 23, đầy sức sống, nhưng với tôi, nó lạnh hơn cả mưa đêm ngoài kia.

Tôi không khóc.
Không gào lên.
Chỉ lặng lẽ vào phòng, gom vài bộ quần áo, giấy tờ, rồi cùng chiếc xe lăn đẩy mẹ chồng ra khỏi căn nhà từng gọi là tổ ấm.

Anh Tuấn đứng nhìn. Không ngăn. Không nói.

Căn nhà cũ ở ngoại ô đã bỏ hoang nhiều năm. Ẩm mốc, điện chập chờn, mùi ẩm lâu ngày bốc lên ngai ngái. Tôi lau vội chiếc giường cũ, đặt mẹ xuống.

Đêm đó, tôi ngồi bên mẹ chồng, vừa quạt muỗi vừa nghĩ:
Hóa ra, hơn hai mươi năm làm dâu, cũng chỉ đổi được một đêm mưa bị đuổi ra khỏi nhà.

2. Người mẹ chồng “sống thực vật” bỗng mở mắt

Gần nửa đêm, tôi thiếp đi lúc nào không hay.

Một bàn tay khẽ nắm lấy tay tôi.

Tôi giật mình tỉnh dậy.

“Mẹ…?”

Đôi mắt đục mờ của mẹ chồng tôi… đang mở.

Không vô hồn như mọi ngày.
Không trôi đi vô định.

Bà nhìn thẳng vào tôi.

“Hòa…” – giọng bà yếu, khàn, nhưng rõ ràng.

Tôi sững sờ. Tim đập loạn xạ.
Tôi run đến mức phải quỳ sụp xuống giường.

“Mẹ tỉnh rồi sao? Con… con đây…”

Bà gắng gượng, ánh mắt kiên định đến lạ.
“Con nghe mẹ nói. Không còn nhiều thời gian.”

Bà ra hiệu tôi mở ngăn tủ gỗ cũ cạnh giường. Trong đó có một chiếc hộp gỗ nhỏ, sẫm màu, khóa đồng cũ kỹ.

“Cầm lấy,” bà thì thào.
“Trong này… là thứ Tuấn không bao giờ ngờ tới.”

Tôi run rẩy cầm chiếc hộp.

“99% cổ phần tập đoàn… mẹ để lại cho con. Con là người thừa kế duy nhất.”

Tai tôi ù đi.

Tập đoàn?

Mẹ chồng tôi chỉ là một bà già liệt giường trong mắt mọi người.
Còn anh Tuấn – chồng tôi – mới là người điều hành công ty gia đình suốt bao năm nay.

“Mẹ… mẹ nói gì vậy?”

Bà mỉm cười yếu ớt.
“Tuấn chỉ là người đứng tên điều hành. Còn người thật sự nắm quyền… chưa bao giờ là nó.”

Bà siết tay tôi:
“Ba ngày nữa, mẹ sẽ đi. Con đừng sợ. Chỉ cần mở hộp… con sẽ hiểu tất cả.”

Nói xong, bà nhắm mắt lại.

Ba ngày sau, mẹ chồng tôi qua đời.

Lần này, bà ra đi thật.

3. Đám tang và sự giả tạo

Anh Tuấn xuất hiện tại đám tang với bộ vest đen đắt tiền. Cô thư ký Linh đứng cạnh, bụng hơi nhô lên dưới lớp váy rộng.

Mọi người xì xào.

Tôi đứng lặng một góc, ôm chiếc hộp gỗ trong túi xách. Không ai để ý đến tôi – người con dâu bị “đá” ra khỏi nhà.

Anh Tuấn bước đến, giọng lạnh:
“Xong việc rồi. Em ký giấy ly hôn đi. Anh sẽ cho em ít tiền.”

Tôi nhìn anh, bình thản đến lạ:
“Anh chắc chứ?”

Anh ta nhếch môi:
“Em còn gì để mặc cả?”

Tôi không trả lời.

Chỉ đợi.

4. Chiếc hộp gỗ và bí mật kinh thiên động địa

Đêm đó, tôi mở chiếc hộp.

Bên trong không phải vàng bạc.
Cũng không phải cổ phiếu đơn thuần.

một tập hồ sơ dày, giấy đã ố vàng theo năm tháng.

– Di chúc công chứng.
– Hợp đồng ủy quyền toàn phần.
– Báo cáo tài chính gốc.
– Và… một cuốn nhật ký của mẹ chồng tôi.

Tôi đọc suốt đêm.

Hóa ra, tập đoàn mà anh Tuấn vẫn tự hào là “do anh gây dựng”, thực chất được mẹ chồng tôi lập ra từ thời bao cấp, bằng chính tiền bà âm thầm buôn bán, tích cóp, thậm chí bán cả hồi môn.

Anh Tuấn chỉ là người được đẩy ra làm “bình phong” vì bà biết con trai mình tham vọng nhưng thiếu bản lĩnh.

Còn điều khiến tôi chết lặng nhất…

Anh Tuấn không phải con ruột của bà.

Anh ta là đứa trẻ được bà nhận nuôi năm xưa, khi người chị ruột qua đời.
Bà yêu thương, nuôi nấng, nhưng chưa bao giờ trao toàn bộ quyền lực.

Và người bà tin tưởng nhất…

Không phải con trai.
Mà là tôi – đứa con dâu lặng lẽ, cam chịu, nhưng chưa từng phản bội bà.

5. Ngày chồng tôi sụp đổ

Ba ngày sau đám tang, tôi xuất hiện tại cuộc họp hội đồng quản trị.

Anh Tuấn đang ngồi ghế chủ tọa.

Khi luật sư đứng lên công bố di chúc, cả phòng họp chết lặng.

“99% cổ phần tập đoàn thuộc về bà Nguyễn Thị Hòa.”

Anh Tuấn bật dậy:
“Không thể nào! Tôi là con trai bà!”

Luật sư đẩy sang anh ta tập hồ sơ nhận con nuôi.

Anh Tuấn như hóa đá.

Tôi đứng lên, giọng bình tĩnh:
“Anh đuổi tôi và mẹ ra khỏi nhà trong một đêm mưa. Anh nghĩ, người mẹ đó sẽ để lại tất cả cho anh sao?”

Cô thư ký Linh tái mặt.
Cái bụng bầu bỗng trở nên vô nghĩa.

Anh Tuấn sụp xuống ghế.

Không phải vì mất tiền.
Mà vì cả cuộc đời anh ta, hóa ra chỉ là vai diễn trong tay một người mẹ mà anh từng khinh thường.

6. Kết

Tôi không trả thù.

Tôi chỉ lấy lại những gì đáng ra thuộc về mình.

Căn nhà cũ được sửa sang.
Tôi lập quỹ từ thiện mang tên mẹ chồng.

Còn anh Tuấn – người từng đuổi tôi ra khỏi nhà – giờ phải sống bằng trợ cấp, nhìn con đường mình từng có mà không bao giờ quay lại được.

Có những bí mật…
Chỉ đến lúc người ta mất tất cả, mới hiểu ra rằng:

Người tưởng yếu nhất, mới là người mạnh nhất.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2026 News