Tôi và Quân cưới nhau năm 2012. Anh là người chồng mẫu mực, đi làm có trách nhiệm, về nhà chăm lo vợ con. Hàng xóm ai cũng ngưỡng mộ: “Chồng con chị tốt quá, vừa hiền, vừa giỏi.” Tôi cũng đã từng tin như thế.
Cho đến một ngày, tôi tình cờ thấy tin nhắn trong điện thoại anh: “Anh ơi, em chờ anh về ăn cơm nhé.”
Tay tôi run lên.
Tôi gặng hỏi, Quân chối, bảo chỉ là đồng nghiệp trêu đùa. Nhưng linh cảm đàn bà mách bảo, có điều gì đó ghê gớm hơn. Tôi bí mật tìm hiểu, và rồi sự thật như nhát dao cứa vào tim: suốt năm năm nay, anh nuôi một người đàn bà khác trong một căn hộ.
Tôi ngã quỵ. Cả thế giới sụp đổ.
Tôi ôm mặt khóc lặng trong căn phòng tối. Bố tôi – một người đàn ông từng trải, bước vào, nhẹ nhàng đặt tay lên vai con gái. Ông bảo:
“Con ạ, giờ con càng làm to chuyện, càng thiệt. Đàn ông ngoại tình, sớm muộn cũng lộ mặt. Con hãy vờ ngây thơ, cứ sống như không biết gì. Rồi đến lúc, khi đứa trẻ kia ra đời, sự thật sẽ phơi bày, và chính con mới là người đứng vững.”
Tôi nghe mà nghẹn. Nhưng nghĩ lại, lời bố không sai. Tôi nén đau, gắng sống bình thường. Với chồng, tôi vẫn dịu dàng; với con gái, tôi càng thương nhiều hơn. Ban đêm, tôi úp mặt vào gối, khóc cạn nước mắt.
…
Hai năm sau, tin dữ ập đến: “cô ta” sinh một bé trai. Quân ngày càng lạnh nhạt, lấy cớ công việc để vắng nhà. Tôi im lặng, làm theo lời bố. Nhưng lòng tôi như dao cắt. Con gái tôi hỏi: “Mẹ ơi, sao dạo này bố ít về?” Tôi chỉ biết ôm con, nghẹn ngào: “Vì bố bận thôi con.”
Một ngày, tôi quyết định theo dõi. Ở cổng bệnh viện, tôi thấy anh bế đứa bé đỏ hỏn, nét mặt hân hoan. Bên cạnh là cô ta, ánh mắt đắc thắng. Tôi đứng khuất xa, nước mắt chảy dài. Bố đã đúng – sự thật cuối cùng lộ diện.
…
Tôi hẹn Quân nói chuyện. Anh cúi đầu, im lặng rất lâu, rồi thừa nhận tất cả.
“Anh xin lỗi… Anh yếu lòng, anh cần một đứa con trai.”
Tôi cười chua chát:
“Vậy ra, tình yêu bao năm, gia đình này, với anh không đủ? Anh muốn có con trai đến mức chà đạp vợ con sao?”
Quân ú ớ, không đáp. Tôi lấy ra tờ giấy đơn ly hôn đã soạn sẵn.
“Tôi nhịn anh, là để chờ ngày chính anh tự đào hố chôn mình. Từ nay, chúng ta chấm dứt.”
Anh hoảng hốt, níu tay tôi, nhưng tôi gạt ra. Trong giây phút ấy, tôi bỗng thấy lòng nhẹ nhõm – nỗi đau đã vượt qua đỉnh điểm, chỉ còn lại sự kiên quyết.
…
Vài tháng sau, tòa xử ly hôn. Con gái theo tôi, được quyền nuôi dưỡng. Quân chọn về ở hẳn với người đàn bà kia. Nhưng tôi nghe nói, cuộc sống của họ không êm đềm: người tình kia vốn tham lam, chỉ biết đòi hỏi. Tài sản đội nón ra đi dần, còn tôi – nhờ sự hậu thuẫn của bố, của gia đình – vực lại công việc, mở cửa hàng nhỏ, nuôi con khôn lớn.
Đêm nọ, bố bảo tôi:
“Con thấy chưa, kiên nhẫn có khi là cách trả thù sâu cay nhất. Sự thật rồi cũng tự sáng, không cần con gào khóc hay đánh mất phẩm giá. Quan trọng, con đã giữ được con gái, giữ được lòng tự trọng của mình.”
Tôi gục đầu vào vai bố, òa khóc. Đó là những giọt nước mắt sau cùng – nước mắt của giải thoát.
…
Mười năm sau, con gái tôi đã lớn, học giỏi, ngoan hiền. Nó từng hỏi:
“Mẹ ơi, bố có còn thương con không?”
Tôi ôm con, mỉm cười trong nước mắt:
“Bố còn hay không, không quan trọng. Chỉ cần mẹ thương con, ông bà thương con, thế là đủ.”
Ngoài kia, đêm buông xuống. Tôi nhìn lên trời cao, thì thầm:
“Con cảm ơn bố, đã dạy con cách đi qua những tháng ngày tăm tối nhất của đời mình.”
Và tôi biết, từ nay, tôi sẽ sống bình thản. Không còn trong vai người vợ bị phản bội, mà là một người phụ nữ tự do, mạnh mẽ, dám nắm lấy hạnh phúc của chính mình.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load