Vết Bớt Trong Đêm Mưa
Trời đêm mưa bão, gió quất mạnh vào cửa kính, sấm chớp loé sáng cả một đoạn cao tốc. Tôi ôm chặt đứa con trai ba tuổi trong lòng, cố giữ cho nó khỏi lạnh. Nhưng cái lạnh thật sự lại không đến từ mưa gió, mà từ lời chồng tôi – Quang – lạnh lùng vang lên giữa cơn giông:
– Cô cút xuống xe ngay! Tôi không muốn nhìn mặt hai mẹ con cô nữa!
Tôi chết lặng. Nước mắt lẫn nước mưa làm nhòe đi tầm nhìn. Mới vài năm trước thôi, anh còn là người hứa sẽ bảo vệ tôi suốt đời. Giờ đây, trên đoạn cao tốc tối om, anh lại nỡ lòng đẩy vợ con xuống như kẻ xa lạ.
– Anh… ít ra cũng nghĩ đến con chứ? – Tôi run run cầu xin.
Nhưng Quang gạt phăng:
– Con? Nó có phải con tôi hay không còn chưa chắc! Đừng mong bám lấy tôi để sống sung sướng nữa. Xuống xe!
Tiếng chốt cửa bật mở. Tôi run rẩy ôm con bước xuống. Cánh cửa đóng sầm lại, chiếc xe lao đi, để mặc hai mẹ con tôi trong mưa bão, giữa cao tốc vắng người.
Tôi gắng dắt con men theo lề đường, chân ngập trong nước mưa. Đứa bé run rẩy, mắt lim dim. Tôi tuyệt vọng, chỉ biết thầm cầu xin một phép màu.
Và rồi, trong màn mưa xám xịt, ánh đèn pha ô tô chiếu rọi. Một chiếc xe sang màu đen dừng ngay trước mặt chúng tôi. Cửa xe bật mở, giọng một người đàn ông vang lên:
– Chị kia! Trời mưa thế này, sao lại bế con đi giữa cao tốc? Lên xe mau!
Không còn cách nào khác, tôi ôm con bước lên. Ghế da ấm áp khiến nước mắt tôi trào ra.
Người đàn ông đưa cho tôi chiếc khăn:
– Lau cho thằng bé đi, nó lạnh tím tái rồi.
Tôi gật đầu, cởi quần áo ướt cho con. Khi vén ống quần nhỏ, một vết bớt màu đỏ rực hiện ra ở chân trái. Người tài xế thoáng nhìn, bỗng khựng lại.
Mặt ông tái mét, đôi mắt mở to, tay run run cầm điện thoại:
– Trời ơi… không thể nào!
Rồi ông lập tức bấm số, giọng run rẩy:
– Thưa bà, tôi… tôi vừa gặp một đứa bé. Trên chân nó có vết bớt y hệt… đúng, y hệt như cậu chủ năm xưa!
Tôi sững sờ. Không hiểu chuyện gì đang diễn ra.
Chiếc xe đưa chúng tôi đến một biệt thự sáng đèn. Người đàn bà khoảng ngoài năm mươi chạy ra, ánh mắt vừa hoảng hốt vừa rạng rỡ. Bà lao đến, ôm chặt đứa bé trong vòng tay, khóc nấc:
– Trời ơi, vết bớt này… không thể nhầm lẫn. Đây chính là cháu nội của tôi!
Tôi choáng váng. Người phụ nữ ấy chính là mẹ ruột của Quang. Tôi mới chỉ gặp bà vài lần vì bà định cư ở nước ngoài. Hóa ra, chiếc vết bớt ấy là đặc điểm di truyền, chỉ dòng máu nhà họ mới có.
Bà nhìn tôi, nước mắt lăn dài:
– Con ơi, bao lâu nay Quang nó hồ đồ, nghi ngờ, rồi bạc bẽo với mẹ con con. Nhưng sự thật đây rồi. Đứa bé này chính là máu mủ nhà ta.
Tôi nghẹn ngào, chẳng biết nên vui hay nên khóc.
Ngay sáng hôm sau, Quang bị gọi đến biệt thự. Vừa bước vào, anh ngạc nhiên khi thấy mẹ và con trai mình.
– Mẹ… sao mẹ về đột ngột vậy?
Bà giận dữ tát thẳng vào mặt anh:
– Thằng bất hiếu! Mày dám nghi ngờ vợ con, dám bỏ mặc cháu tao giữa cao tốc trong đêm mưa bão? Nếu hôm qua không có người cứu, mày đã gián tiếp giết chết máu mủ nhà này rồi!
Quang tái mặt, ấp úng:
– Con… con tưởng…
– Tưởng gì? – Bà gằn từng chữ. – Vết bớt này là minh chứng rõ ràng nhất. Nó chính là giọt máu của mày!
Quang quỳ sụp xuống, khóc như mưa. Nhưng tôi chỉ nhìn anh lạnh lùng. Những giọt nước mắt muộn màng đó, làm sao xoá được đêm mưa kinh hoàng khi tôi và con suýt bỏ mạng?
Từ hôm đó, tôi quyết định rời bỏ Quang. Mẹ anh thương tôi, khuyên tôi ở lại biệt thự sống cùng bà. Nhưng tôi chỉ xin bà giúp đỡ một thời gian, rồi ra ngoài tự lập. Tôi không muốn sống dựa dẫm vào gia sản, càng không muốn dính dáng đến người đàn ông đã từng nhẫn tâm đuổi mẹ con tôi xuống xe.
Quang cố níu kéo, hứa hẹn thay đổi, nhưng trong lòng tôi, niềm tin đã chết. Tình yêu, khi đã bị phản bội bởi sự tàn nhẫn, thì không thể hồi sinh.
Nhiều năm sau, tôi mở một cửa hàng nhỏ, nuôi con khôn lớn. Mỗi khi mưa bão kéo đến, tôi lại nhớ về đêm định mệnh ấy – đêm tôi mất chồng, nhưng cũng tìm lại được sự thật và lòng kiêu hãnh của chính mình.
Còn Quang, tôi nghe nói anh vẫn lẻ bóng. Anh sống trong day dứt, đến thắp hương xin lỗi vợ con cũ vào ngày giỗ mẹ. Nhưng quá khứ không thể quay lại.
Đứa con trai lớn lên mạnh mẽ, thừa hưởng vết bớt – minh chứng cho dòng máu nhà họ. Nhưng với tôi, vết bớt ấy còn nhắc nhớ một bài học cay đắng:
Trong gia đình, bi kịch lớn nhất không phải nghèo khó, mà là khi lòng tin bị phản bội. Và đôi khi, chính trong cơn giông bão, con người mới nhận ra ai thật sự xứng đáng được gọi là người thân.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load