Ngày tôi gật đầu làm đám cưới, trong lòng chẳng có chút hồi hộp nào của cô dâu mới. Tôi vừa trải qua một cuộc tình tan vỡ, đau đến mức không còn tin vào đàn ông. Thế nên khi mẹ đưa ra mối hôn sự “được sắp đặt”, tôi nhắm mắt đồng ý: “Thôi thì yên ổn còn hơn dằn vặt”.
Chồng tôi – người đàn ông ấy là bạn thân của chú út. Nghe kể, anh nhiều lần giúp gia đình tôi lúc khó khăn, cả về vật chất lẫn tinh thần. Có lần tôi nghe mọi người trêu, hay 2 người đó yêu nhau nên từ ngày chú tôi mất, anh ta cũng ở vậy đế tận bây giờ. Tôi nghe thì chỉ cười, không để bụng.
Thực ra, anh chỉ hơn tôi 11 tuổi. Ký ức xa xôi duy nhất tôi có về anh là những lần ghé nhà bà hồi tôi học lớp 7. Sau này lớn lên, một lần tình cờ gặp ngoài phố, tôi đi cùng bạn trai, còn anh chỉ cười chào như 1 người chú quen biết.
Trước đám cưới, chúng tôi gặp nhau đúng hai lần. Một lần đi ăn, một lần đi xem phim. Anh cứng nhắc, chẳng dám chạm vào tay tôi. 38 tuổi rồi còn như này thì bảo sao chẳng ế vợ. Nhưng đổi lại, anh chiều tôi hết mực, đặc biệt trong chuyện kinh tế. Thế là tôi tự nhủ: Đời mình coi vậy là xong, yên bình.

Ảnh minh họa
Đêm tân hôn, tôi ngồi trong căn phòng view đẹp lung linh mà lòng lúng túng, vừa mệt vừa ngại. Anh im lặng thật lâu, rồi bất ngờ nhìn tôi chăm chú. Ánh mắt ấy vừa dịu dàng, vừa lấp lánh, như thể anh đã chờ khoảnh khắc này cả đời. Và rồi anh nở một nụ cười tinh quái, không giống vẻ nghiêm nghị như mọi khi làm tôi không biết nên vui hay nên khóc.
Anh khẽ nói: “Em biết không… thật ra, anh thích em từ lâu rồi nhưng nghĩ khoảng cách của chúng ta quá lớn. Em thì cứ 1 điều chú, anh thì cách em gần 1 thế hệ. Không nghĩ 1 ngày cô bé mình quen năm cô ấy 12 tuổi sau này lại thành vợ mình. Thật kì diệu!”.
Tôi ngẩn người. Người đàn ông tưởng khô khan, lạnh lùng ấy, hóa ra ôm trong lòng một bí mật dịu dàng suốt bao năm.
Anh lấy trong ngăn kéo tủ ra 1 quyển album kiểu ngày xưa, trong đó có rất nhiều ảnh tôi hồi học cấp 3, đại học…
Nghe xong, tim tôi bỗng chao đảo. Hóa ra, người tôi tưởng “già khụ” lại là người kiên nhẫn nhất, dịu dàng nhất. Nụ cười ngượng nghịu kia, hóa ra là niềm hạnh phúc bị kìm nén quá lâu, giờ mới được thốt ra.
Đêm ấy, tôi nhận ra: Đôi khi hôn nhân không khởi đầu từ tình yêu nồng nhiệt, mà từ sự âm thầm chờ đợi và trân trọng. Trời ơi, hóa ra tôi đã cưới đúng người chỉ là mất rất lâu mới nhìn ra.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load