Tiếng gào trong viện dưỡng lão
Viện dưỡng lão Hoa Sen nằm ở ngoại ô thành phố, nơi những mái đầu bạc gửi tuổi già trong căn phòng sáng đèn đêm ngày. Ở đó có bà Tính, 65 tuổi, dáng người gầy còm, đôi mắt sâu hoắm, từng là cô giáo dạy văn nổi tiếng trong vùng. Người ngoài nhìn vào nghĩ bà bình yên, nhưng chỉ cần ở lại viện một đêm, sẽ thấy câu chuyện hoàn toàn khác.
Bởi mỗi đêm, bà Tính đều gào khóc, tiếng khóc thảm thiết như thể có ai đang cấu xé, hành hạ bà. Tiếng gào vang vọng khắp hành lang khiến những cụ già khác mất ngủ, còn hộ lý thì ngán ngẩm.
Một hộ lý trẻ thì thầm:
“Có lẽ oan gia trái chủ đến tìm, bà ấy chắc có nghiệp nặng lắm.”
Người khác bĩu môi:
“Chẳng phải oan gia thì sao gào khóc y như bị đánh vậy? Tôi vào phòng mà không thấy ai, chỉ thấy bà ta quằn quại, hai tay che mặt.”
Tin đồn “oan hồn đeo bám” lan nhanh, khiến ai cũng sợ. Không ai dám trực phòng bà Tính lâu. Suốt một tuần, đêm nào cũng thế, bà vật vã trong tiếng gào thét, thân thể đầy vết bầm tím không rõ nguyên nhân.
Đêm thứ tám, bác sĩ Khanh nhận ca trực. Cô là bác sĩ trẻ mới về viện, tính tình nhân hậu, không tin dị đoan. Khi nghe hộ lý cảnh báo:
“Đêm nay tới lượt bác sĩ trực bà Tính. Cẩn thận đấy, oan gia trái chủ dữ lắm.”
Khanh chỉ mỉm cười:
“Bệnh nhân đau đớn phải có nguyên nhân. Không thể vin vào ma quỷ mà bỏ mặc.”
Nửa đêm, tiếng gào lại vang lên. Khanh vội chạy tới, cảnh tượng khiến cô chết lặng: bà Tính quằn quại, hai tay như cố gỡ thứ vô hình nào đó đang siết cổ. Khuôn mặt bà tím tái, mắt trợn ngược.
Khanh lao tới kiểm tra thì bất ngờ phát hiện… vết hằn dây thừng còn mới trên cổ. Làn da gầy yếu không thể tự để lại dấu vết ấy. Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, Khanh hét lên:
“Mau! Mau báo công an giúp tôi!”
Tin báo công an giữa đêm khiến cả viện xôn xao. Nhiều hộ lý run rẩy:
“Bác sĩ ơi, bà ấy bị ma hành chứ có gì đâu. Gọi công an làm chi?”
Khanh nghiêm giọng:
“Ma quỷ không để lại dấu thừng siết trên cổ. Đây là bạo hành!”
Lời khẳng định khiến mọi người rúng động. Công an nhanh chóng đến, kiểm tra camera hành lang. Và rồi, sự thật dần lộ diện.
Trong đoạn ghi hình lúc 2 giờ sáng, có bóng dáng một người đàn ông lén lút bước vào phòng bà Tính. Gương mặt không ai xa lạ: ông Vinh – con trai cả của bà.
Bí mật bị phơi bày. Hóa ra, mỗi đêm ông Vinh đều lẻn vào phòng mẹ, dùng dây thừng dọa dẫm, thậm chí siết cổ, ép bà phải khai chỗ cất giữ sổ tiết kiệm và giấy tờ đất.
Người ta ngỡ ngàng:
“Sao con ruột lại nỡ hành hạ mẹ mình như thế?”
Câu trả lời nằm ở quá khứ.
Bà Tính góa chồng từ sớm, một mình nuôi hai con trai: Vinh và Hậu. Vinh là con cả, nhưng ăn chơi lêu lổng, nợ nần chồng chất. Bà nhiều lần bán tài sản cứu con, song ông vẫn chứng nào tật nấy. Hậu thì khác, hiếu thảo, làm công nhân, thường xuyên về thăm mẹ.
Khi về già, bà Tính giấu được ít tiền tiết kiệm và căn nhà nhỏ – tài sản duy nhất. Bà dự định để lại cho Hậu, người con luôn yêu thương, chăm sóc bà. Điều này Vinh biết, và gã hận mẹ, cho rằng bà “trọng em khinh anh”.
Thế là, Vinh lén đột nhập viện dưỡng lão, đêm đêm hành hạ mẹ, muốn bà trao giấy tờ. Bà Tính không chịu, vừa đau đớn vừa phẫn uất, chỉ biết gào khóc. Người ngoài tưởng oan hồn quấy phá, nào ngờ chính là bàn tay máu lạnh của đứa con mình rứt ruột sinh ra.
Công an bắt giam ông Vinh ngay trong đêm. Hậu hay tin vội vã chạy tới viện. Nhìn mẹ nằm thiêm thiếp, cổ vẫn hằn vết bầm, anh bật khóc nức nở:
“Mẹ ơi, con xin lỗi vì không ở bên để mẹ phải chịu khổ.”
Bà Tính nắm chặt tay con, nước mắt chảy dài:
“Không phải lỗi của con. Lỗi là ở mẹ… đã nuông chiều anh con quá mức. Mẹ cứ tưởng hi sinh hết sẽ đổi lại tình thương, nào ngờ chỉ gieo thêm lòng tham.”
Hậu nấc nghẹn:
“Mẹ yên tâm, con sẽ chăm sóc mẹ đến cuối đời. Dù anh Vinh thế nào, mẹ vẫn còn có con.”
Sau sự việc, viện dưỡng lão rúng động. Những hộ lý từng tin vào “oan gia trái chủ” bàng hoàng nhận ra: đằng sau những tiếng khóc nửa đêm, nhiều khi không phải ma quỷ, mà là tội ác con người.
Bác sĩ Khanh được mọi người kính trọng. Cô không chỉ cứu mạng bà Tính, mà còn cứu cả danh dự của viện.
Về phần ông Vinh, tòa tuyên án 7 năm tù vì tội bạo hành và đe dọa chiếm đoạt tài sản. Ngày bị dẫn giải, ông gục đầu, không dám nhìn mẹ. Bà Tính ngồi trên xe lăn, lặng lẽ nhìn theo, trong mắt chẳng còn giận dữ, chỉ còn nỗi đau tột cùng.
Thời gian trôi, bà Tính dần bình phục. Những đêm viện yên ắng, không còn tiếng gào khóc. Người ta quen với hình ảnh Hậu mỗi chiều mang hộp cơm vào cho mẹ, kiên nhẫn đút từng thìa.
Một lần, bà Tính nắm tay bác sĩ Khanh, giọng run run:
“Nếu hôm đó con cũng tin vào ma quỷ như người khác, có lẽ mẹ đã chết trong oan ức. Cảm ơn con đã tin vào y học, tin vào công lý.”
Khanh siết chặt bàn tay gầy guộc, mỉm cười:
“Bác ơi, ma quỷ đáng sợ, nhưng lòng người tham lam mới thật sự đáng sợ. Cái cần nhất là sự tỉnh táo và tình thương.”
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load