Tôi về làm dâu nhà anh Hưng được 3 năm. Mẹ chồng tôi sống ở quê, còn vợ chồng tôi làm việc ở thành phố. Từ ngày cưới, bà vẫn luôn giữ thói quen gửi đồ ăn lên cho con trai, lúc thì gạo, lúc mớ rau, khi lại con gà tự nuôi.
Lần nào cũng vậy, bà đều gọi điện dặn:
“Cái Loan cứ ăn đi, của mẹ làm, đừng ngại. Ở trên đó đắt đỏ, tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy.”
Thật lòng, tôi thương bà. Mỗi lần nhận đồ, tôi đều gọi cảm ơn. Nhưng thú thật, anh Hưng – chồng tôi – lại hay càu nhàu:
“Ở quê gửi mấy thứ vớ vẩn, tiền ship còn hơn tiền hàng.”
Anh nói thế khiến tôi buồn, nhưng chẳng dám cãi.
Tuần trước, mẹ gọi báo:
“Mẹ gửi cho hai đứa 10 cân mì sợi mẹ tự làm, nhớ đừng cho ai nhé.”
Tôi cười:
“Vâng, con cảm ơn mẹ. Nhưng nhiều thế ăn sao hết ạ?”
Bà chỉ cười hiền:
“Cứ để dành, sau này con sẽ hiểu.”
Hôm sau, thùng mì được chuyển tới. Mở ra, tôi thấy mùi thơm ngai ngái của bột mì, mồ hôi mẹ phảng phất đâu đó. Mì vàng ruộm, được buộc thành từng bó gọn gàng.
Tôi cất đi một ít, còn lại chia cho hàng xóm. Anh Hưng thấy thế liền cau mày:
– Mẹ dặn đừng cho ai, em lại làm ngược.
– Có 10 cân thôi mà anh, ăn sao cho hết.
Tôi chỉ nghĩ đơn giản như vậy. Cho đến tối hôm đó…
Khoảng 10 giờ đêm, tôi đang dọn bếp thì điện thoại reo. Là số của mẹ chồng. Giọng bà run run, yếu ớt:
– Loan à… con nhận được thùng mì chưa?
– Dạ rồi mẹ, con chia bớt cho mấy nhà hàng xóm ăn cùng cho vui.
Đầu dây bên kia im lặng. Một lúc sau, bà khóc:
– Sao con lại cho người ta… Mẹ dặn rồi mà…
– Dạ, có chuyện gì thế mẹ?
Bà nghẹn ngào:
– Trong mấy bó mì… mẹ có giấu chút tiền tiết kiệm. Mẹ không biết gửi ngân hàng, sợ con trai tiêu hết nên gói trong đó cho con. Mỗi bó mẹ giấu 5 triệu, tổng cộng 50 triệu… Con nhớ tìm lại xem còn không…
Tôi chết lặng, rụng rời tay chân. Tim đập loạn xạ. Tôi lao ra mở tủ, xới tung đống mì còn lại. Đúng thật – trong bó thứ ba, tôi thấy mấy tờ tiền được gói cẩn thận trong túi ni lông, dính ít bột trắng.
Tôi òa khóc. Bà nghèo, cả đời chưa từng có 50 triệu, vậy mà vẫn nghĩ cho con dâu.
Tôi kể lại cho chồng, anh im lặng rất lâu rồi chỉ thốt lên:
– Mẹ… vẫn thương em đến thế sao?
– Mẹ thương cả anh nữa, nhưng sợ anh bốc đồng làm ăn, nên gửi cho em giữ.
Hôm sau, tôi tức tốc về quê. Mẹ ngồi trước hiên nhà, dáng nhỏ bé, gầy hơn tôi nhớ nhiều. Thấy tôi, bà cười:
“Tưởng con giận mẹ…”
Tôi quỳ xuống, nắm tay bà, nước mắt trào ra:
“Mẹ ơi, con xin lỗi, con không biết…”
Bà chỉ khẽ vuốt tóc tôi, giọng hiền như gió:
“Mẹ đâu trách, miễn con sống tử tế là được. Mẹ sợ mình già rồi, chẳng giúp được gì, nên mới giấu tiền cho hai đứa. Thế là mẹ yên tâm rồi.”
Mấy tháng sau, mẹ chồng tôi lâm bệnh nặng. Hôm bà mất, tôi lặng lẽ đặt trên bàn thờ bó mì cuối cùng còn sót lại.
Anh Hưng nhìn, nghẹn ngào:
“Giờ anh mới hiểu, vì sao mẹ bảo đừng cho ai…”
Tôi đáp, nước mắt chảy dài:
“Vì trong đó có cả tấm lòng và tình thương mẹ dành cho chúng ta.”
🌾 Twist và thông điệp nhân văn:
Đôi khi, “món quà quê mộc mạc” lại chứa đựng cả tấm lòng bao la của người mẹ.
Đừng coi thường những gì tưởng chừng nhỏ bé, vì có thể trong đó là tất cả yêu thương mà người già dành cho con cái.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load