7 rưỡi sáng
7 giờ rưỡi sáng, Kiên khoanh tay trước ngực, cúi chào bố mẹ:
– Con đi học đây ạ.
Bố mẹ mỉm cười, dặn với theo:
– Đi đường cẩn thận nhé con.
Cậu bé mười bảy tuổi, gương mặt sáng sủa, đôi mắt trong veo. Mọi thứ bình thường, yên ả như bao sáng khác. Không ai ngờ, chỉ vài chục phút sau, tất cả sẽ đảo lộn.
…
Con đường đến trường hôm ấy đông đúc. Trời vừa hửng nắng, tiếng còi xe inh ỏi. Kiên đeo tai nghe, miệng khe khẽ hát. Đúng lúc qua ngã tư, chiếc xe tải bất ngờ mất lái, lao đến như con thú điên.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Một tiếng “rầm” chát chúa vang lên. Người đi đường hốt hoảng hét lớn. Kiên ngã xuống, máu chảy loang đỏ.
Khi chuông điện thoại vang ở nhà, mẹ Kiên đang chuẩn bị bữa sáng. Nghe tin, bà bủn rủn tay chân, đánh rơi cả bát canh nóng. Bố thì chết lặng, chỉ kịp hỏi một câu:
– Con tôi… còn sống không?
…
Trong bệnh viện, Kiên nằm bất động, gương mặt trắng bệch, hơi thở yếu ớt. Bác sĩ nói tình hình rất nguy kịch, chỉ còn trông vào nghị lực của cậu.
Mẹ Kiên nắm chặt tay con, khóc nấc:
– Con ơi, tỉnh dậy đi. Con thích gì bố mẹ cũng mua cho. Con muốn xe đạp mới, điện thoại mới, mẹ mua hết. Chỉ cần con mở mắt, chỉ cần con gọi “Mẹ ơi” một tiếng thôi…
Bố Kiên ngồi một góc, lặng lẽ gạt nước mắt. Người đàn ông từng kiên cường trước mọi sóng gió, giờ run rẩy như một đứa trẻ. Ông nhớ lại sáng nay, khi Kiên khoanh tay chào, ông mải bấm điện thoại, chỉ ậm ừ gật đầu, không ngờ đó có thể là lần cuối.
Tin tức nhanh chóng lan đến lớp. Bạn bè ùa vào bệnh viện, người khóc, người ngồi lặng. Thầy chủ nhiệm nghẹn ngào:
– Em ấy vừa hôm qua còn hứa nộp bài dự thi. Sao số phận lại tàn nhẫn thế này?
…
Trong cơn hôn mê, Kiên như đi trong một hành lang tối dài vô tận. Cậu nghe thấy tiếng mẹ gọi, tiếng bố nghẹn ngào, cả tiếng bạn bè nức nở. Trái tim cậu đau nhói, nhưng đôi chân như bị trói chặt, không thể quay về.
“Mình chưa kịp nói lời xin lỗi với bố vì hay cãi vã. Mình chưa kịp ôm mẹ, chưa kịp viết bức thư tỏ tình đầu tiên… Mình còn quá nhiều thứ chưa làm.”
Cậu muốn hét lên, nhưng cổ họng không thốt ra tiếng.
…
Ba ngày sau, tình hình vẫn xấu đi. Bác sĩ ái ngại nói với gia đình chuẩn bị tinh thần. Mẹ Kiên ngất lịm. Bố Kiên ngồi bên giường con, lần đầu tiên thốt ra những lời chưa từng nói:
– Con trai à, bố xin lỗi. Bố chưa bao giờ khen con một câu, toàn la mắng, bắt con học nhiều. Nhưng thực ra, con là niềm tự hào lớn nhất đời bố. Con nghe bố, mở mắt đi, bố không cần điểm số nữa, chỉ cần con thôi.
Giọt nước mắt của người cha rơi xuống bàn tay lạnh ngắt.
Và kỳ diệu xảy ra. Ngón tay Kiên khẽ cử động. Một hơi thở dài, mỏng manh, vang lên. Bác sĩ lao đến, kiểm tra rồi hô:
– Tín hiệu hồi phục! Vẫn còn cơ hội!
Cả gia đình òa khóc.
…
Nhiều tháng điều trị, Kiên dần tỉnh lại, rồi tập đi, tập nói. Hành trình gian nan, nhưng bên cạnh luôn có bố mẹ, nắm tay dìu từng bước.
Một buổi chiều, khi Kiên đã có thể ngồi xe lăn ra sân bệnh viện, mẹ cậu cười trong nước mắt:
– Con muốn gì, bố mẹ đều cho, nhưng chỉ mong con nhớ một điều: con đã quay lại từ cửa tử, hãy sống trọn từng ngày, cho cả con và những người thương yêu con.
Kiên siết chặt tay mẹ, giọng run run:
– Con hiểu rồi. Con sẽ sống thật tốt. Vì con biết, có một lần con đã suýt bỏ lỡ tất cả…
…
Câu chuyện của Kiên lan khắp khu phố. Người ta không chỉ xót xa cho tai nạn, mà còn nhận ra giá trị của những điều giản dị: một lời chào, một bữa cơm, một vòng tay ôm.
Bởi đôi khi, chỉ trong chớp mắt, tất cả có thể vụt mất.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load