×
×

Nguyên ôm tôi vào lòng, thật chặt, như để tôi biết rằng tôi không còn cô độc nữa. “Không sao. Từ giờ… anh sẽ lo cho hai mẹ con. Dù sự thật thế nào.”

CHƯƠNG 1 — LY HÔN Ở THÁNG THỨ 6

Tôi nhớ đêm mưa hôm đó, từng hạt nước nện xuống mái hiên như muốn xé toạc cả căn nhà vốn đã lạnh lẽo suốt nhiều tháng. Tôi — Mai, 28 tuổi, bụng bầu sáu tháng, ngồi thu mình ở góc phòng, chờ chồng về.

Hắn lại tắt điện thoại.
Hắn lại không về nhà.
Và tôi lại ngu ngốc hy vọng.

Tôi ôm cái bụng nặng trĩu, lòng nặng hơn. Đứa bé đạp nhẹ khiến tôi giật mình. Chỉ còn đứa trẻ là làm tôi cảm thấy mình không hoàn toàn vô nghĩa.

Đúng một giờ sáng, tiếng mở cửa vang lên. Dũng, chồng tôi, bước vào. Áo hắn nhàu nát, cổ áo vương son hồng nhạt. Không ai cần đoán cũng biết chuyện gì xảy ra.

Tôi bật bật dậy:
“Anh đi đâu? Em gọi mấy chục cuộc…”

Hắn ném chiếc chìa khóa xuống bàn, giọng mệt mỏi nhưng khó chịu:
“Cô đừng làm phiền tôi nữa. Mai, chúng ta ly hôn đi.”

Tôi chết đứng.

“Ly… ly hôn? Khi em đang mang thai sáu tháng?” tôi thì thào.

Hắn nhìn tôi bằng ánh mắt xa lạ, lạnh lẽo như thể tôi chưa từng là vợ hắn:
“Tôi không muốn sống với cô nữa. Đứa bé… tôi cũng không chắc nó là của tôi.”

Tôi run rẩy như bị tát. “Anh nói gì vậy? Tại sao anh lại nghĩ—”

“Vì từ trước đến nay cô chưa từng khiến tôi tin tưởng. Cô lúc nào cũng sống trong quá khứ, nhắc về người yêu cũ… Tôi mệt rồi.”
Hắn nói như thể viện cớ để rũ bỏ trách nhiệm.

Tôi bật khóc:
“Em không hề nhắc! Chính anh mới là người thay đổi!”

“Thôi. Ký đi.” — hắn lạnh lùng đặt tờ giấy ly hôn lên bàn. — “Chúng ta không hợp nhau. Tốt nhất giải thoát cho nhau.”

Giây phút đó, trái tim tôi như vỡ nát thành trăm mảnh. Không phải vì hắn bỏ tôi. Mà vì hắn bỏ con.

Con tôi đã sáu tháng. Hắn không hề bận tâm.

Tôi nhìn bản ly hôn mờ nhòe sau lớp nước mắt.
Và tôi ký.

Không níu kéo, không van xin.
Điều tôi giữ lại chỉ là lòng tự trọng.

Dũng nhìn tôi chòng chọc, như không ngờ tôi ký dễ vậy.
Hắn xách vali đi thẳng, không quay đầu nhìn lại.

Cánh cửa đóng sầm.
Căn nhà im phăng phắc.
Và tôi — một mình trong đêm mưa, bụng bầu sáu tháng, không biết tương lai sẽ đi về đâu.


CHƯƠNG 2 — ĐỊNH MỆNH ĐƯA NGƯỜI CŨ TRỞ LẠI

Ba ngày sau ly hôn, tôi dọn ra ở trọ. Ba mẹ ở quê nghèo, tôi không muốn làm họ lo. Tôi dành dụm được ít tiền từ công việc kế toán, chỉ mong sinh con khỏe mạnh rồi tính tiếp.

Nhưng đời không dễ như mình nghĩ.

Đang đi bộ về phòng trọ thì cơn đau bụng siết lại khiến tôi phải dựa vào bức tường bên đường. Đứa trẻ đạp mạnh, hơi thở tôi dồn dập.

“Mai? Có phải Mai không?!”

Tôi mở mắt…
Và chết lặng.

Đứng trước mặt tôi là Nguyên — người yêu cũ của tôi cách đây ba năm.

Anh vẫn như trong ký ức: cao, gọn gàng, đôi mắt sâu và hiền, nhưng giờ đĩnh đạc, chín chắn hơn.
Chỉ có điều… ánh mắt anh khi nhìn vào bụng tôi thoáng chốc biến thành nỗi ngạc nhiên đau đớn.

“Em… có thai rồi?” — anh hỏi nhẹ nhàng.

Tôi gật đầu, cố nở nụ cười, nhưng cuối cùng chỉ cúi mặt.
“Em ổn mà. Chỉ hơi mệt.”

Nguyên không tin. Anh tiến đến, đỡ lấy tay tôi.
“Em tái mét rồi. Đi viện ngay.”

Tôi không muốn phiền ai, đặc biệt là người cũ, nhưng cơn đau quặn xiết khiến tôi không thể tự bước.

Anh dìu tôi lên xe, giọng vừa lo lắng vừa dứt khoát mà tôi từng quen thuộc:
“Không sao. Anh ở đây.”

Bác sĩ kiểm tra xong, bảo tôi chỉ bị tụt huyết áp và căng thẳng quá mức. Khi tôi ra phòng chờ, Nguyên nhìn tôi như muốn hỏi hàng nghìn câu.

“Mai này… chồng em đâu?”
Tôi im lặng.
“Anh ấy… có ở cùng em không?”

“Bọn em ly hôn rồi.” — tôi nói nhỏ, giọng như bị gió thổi bay.
“Anh ấy bỏ em khi em mang thai sáu tháng.”

Nguyên siết tay lại, mắt đỏ lên.
“Thằng đó… vô nhân tính.”

Tôi cười buồn:
“Không sao đâu. Em quen rồi.”

Nguyên nhìn tôi thật lâu, rồi nói:
“Nếu em đồng ý, anh muốn giúp.”

Tôi lắc đầu. “Em tự lo được.”

“Mai…” — giọng anh trầm xuống — “đây không còn là chuyện tình cảm ngày xưa nữa. Em đang mang một đứa trẻ. Em không phải chỉ sống cho mình.”

Tôi nghẹn lại.
Có lẽ điều tôi cần… chính là một ai đó nhắc tôi phải mạnh mẽ.

Từ hôm đó, Nguyên thường xuyên đến đưa tôi đi khám thai, mua đồ ăn, kiểm tra phòng trọ xem có an toàn không. Anh không hỏi gì về quá khứ, không ép buộc, chỉ âm thầm ở cạnh.

Trong thâm tâm tôi luôn tự hỏi:
Tại sao định mệnh lại đưa anh trở lại đúng lúc này?
Như thể ông trời đang đẩy tôi đến một ngã rẽ khác.


CHƯƠNG 3 — NGÀY SINH VÀ CÚ SỐC KHI NHÌN THẤY ĐỨA TRẺ

Ngày tôi nhập viện sinh, Nguyên là người đưa tôi đi.

Anh nắm tay tôi suốt cả quãng đường, ánh mắt đỏ hoe.
“Không sao. Anh ở đây. Em sẽ ổn.”

Rồi tôi bước vào phòng sinh.

Bảy tiếng sau — một bé trai cất tiếng khóc trong tay bác sĩ.

Tôi kiệt sức đến mức chỉ nhìn con thoáng qua rồi thiếp đi.

Đến khi tỉnh lại, tôi thấy Nguyên đứng bên cửa sổ. Anh đang… bật khóc.
Đứa bé trong nôi cũng đang ngủ ngoan.

Tôi ngạc nhiên:
“Anh sao vậy?”

Nguyên lau vội nước mắt nhưng không kịp che đi vẻ bàng hoàng:
“Mai… đứa bé…”

Tôi giật mình:
“Nó… bị gì sao?”

“Không. Con rất khỏe.” — Nguyên nghẹn ngào. — “Chỉ là… Mai ơi… đứa trẻ giống anh… giống đến mức đáng sợ.”

Tôi quay sang nhìn con.
Và tim tôi khựng lại.

Đôi mắt to sâu, cái mũi cao thẳng, khuôn miệng nhỏ…
Trời ơi… giống hệt Nguyên lúc nhỏ. Giống đến mức tôi không dám tin.

Tôi lắp bắp:
“Sao… sao lại giống anh? Không thể nào…”

Nguyên đứng chết lặng, rồi thì thầm:
“Mai, em hãy nói thật cho anh biết… Đứa bé… có phải là của anh không?”

Câu hỏi đó như lưỡi dao xoáy vào tim.

Tôi run bần bật.
“Tháng trước khi em chia tay anh… chúng ta có… nhưng mà… em cứ nghĩ… em tưởng không thể nào…”

Những ký ức mù mờ ùa về.
Đêm cuối cùng bên nhau trước khi chia tay vì gia đình tôi ép gả tôi cho Dũng.
Khi ấy, tôi không hề biết…
Và hai tháng sau tôi cưới Dũng, tôi phát hiện mang thai. Tôi nghĩ là con của chồng.

Nhưng…
Trời ơi…

Nguyên nhìn tôi, không giận dữ, không trách móc, chỉ đau đớn đến tê dại:
“Mai, nếu đứa bé là của anh, thì… anh xin lỗi. Anh xin lỗi vì đã không ở đó khi em cần.”

Tôi bật khóc nức nở:
“Không phải lỗi của anh… Là do em… Là do em ngu ngốc quá…”

Nguyên ôm tôi vào lòng, thật chặt, như để tôi biết rằng tôi không còn cô độc nữa.

“Không sao. Từ giờ… anh sẽ lo cho hai mẹ con. Dù sự thật thế nào.”


CHƯƠNG 4 — CHỒNG CŨ TRỞ LẠI

Tôi chưa kịp bình tâm thì Dũng xuất hiện ở hành lang bệnh viện, mặt tái mét.

“Mai! Đứa bé đâu?!” — hắn quát.

Nguyên đứng che trước mặt tôi:
“Anh tới đây làm gì?”

Dũng chỉ tay vào mặt anh:
“Mày tránh ra! Đây là chuyện của tao với vợ tao.”

“Cô ấy không còn là vợ anh.”

Dũng trừng mắt, gằn giọng:
“Tôi đến để nhận con tôi.”

Tôi đứng dậy, khẽ đáp:
“Anh còn muốn nhận con?”

Hắn nghênh mặt:
“Tôi nghe mẹ nói con đã sinh. Tôi từng hiểu lầm nhưng giờ… tôi muốn bù đắp.”

Tôi nhìn hắn, lòng đầy chua xót:
“Anh bỏ mẹ con tôi khi tôi mang thai sáu tháng. Anh đuổi tôi đi giữa đêm mưa. Giờ anh nói bù đắp?”

Hắn không nhìn tôi mà nhìn vào nôi.
Rồi hắn chết lặng.

Khuôn mặt hắn biến sắc.
Ánh mắt hắn dán vào gương mặt đứa bé — khuôn mặt quá giống Nguyên.

“Không… không thể nào…” — hắn lùi lại.
“Đứa bé này… không giống tôi!”

Nguyên thở dài:
“Tại sao anh nghĩ Mai phải giải thích với anh? Lúc cô ấy cần, anh ở đâu?”

Dũng đỏ mặt, biến giận dữ thành tuyệt vọng.
“Mai… Em… phản bội tôi?”

Tôi im lặng.
Không giải thích.
Vì giải thích để làm gì, khi hắn đã từng phũ phàng đến thế?

Dũng đứng khựng vài giây, rồi bỏ chạy khỏi hành lang, tiếng bước chân loạng choạng đầy nhục nhã.

Tôi thở dài, đặt tay lên nôi.
Cơn giông cuối cùng trong đời tôi… vừa đi qua.


CHƯƠNG 5 — SỰ THẬT ĐƯỢC LÀM RÕ

Một tuần sau, bác sĩ riêng của tôi đề nghị làm xét nghiệm máu tổng quát cho bé. Nhân tiện, tôi xin làm luôn xét nghiệm ADN để biết rõ sự thật.

Kết quả có sau 4 ngày.

Tôi run lên khi cầm tờ giấy.

Nguyên là cha ruột. 99,98%.

Tôi nước mắt rơi, không phải vì sốc… mà vì thấy nhẹ nhõm.
Rõ ràng, định mệnh đã an bài tất cả từ trước khi tôi biết.

Nguyên nhìn tờ giấy mà lặng đi.
Anh không vui mừng vồ vập, cũng không hoảng hốt.
Anh chỉ cúi đầu, hôn nhẹ lên trán con:
“Chào con, con trai của ba.”

Tôi bật khóc.
Cả hai chúng tôi đều khóc.

Đó là lần đầu tiên, tôi cảm thấy mình… được yêu thương thật sự.


CHƯƠNG 6 — GIA ĐÌNH MỚI

Ba tháng sau, tôi chuyển về sống cùng Nguyên.
Không cưới hỏi rình rang.
Chỉ ba người: tôi, Nguyên và bé .

Nguyên chăm con khéo đến mức các bà hàng xóm gọi anh là “ông bố mẫu mực”. Anh học cách pha sữa, thay tã, tắm bé, kể chuyện mỗi tối. Anh yêu Tí như chưa từng bỏ lỡ ba năm qua.

Một đêm, khi Tí ngủ say, Nguyên ôm lấy tôi từ phía sau:
“Mai… cảm ơn em đã không từ bỏ. Cảm ơn em đã cho anh một gia đình.”

Tôi đặt tay lên tay anh.
“Cảm ơn anh… vì đã trở lại đúng lúc.”

Anh cười khẽ:
“Không phải anh trở lại. Là số phận đưa anh về.”

Dũng có gọi cho tôi một lần.
Hắn xin lỗi, nói muốn “thăm con”.

Tôi nhẹ nhàng đáp:
“Đó không phải con anh. Anh đã bỏ quyền làm cha từ đêm đuổi tôi đi rồi.”

Tôi tắt máy.
Và từ đó, hắn biến mất khỏi cuộc đời tôi.


CHƯƠNG CUỐI — ĐÚNG LÚC NHẤT LÀ LÚC TA TƯỞNG MUỘN MÀNG

Hai năm sau, tôi và Nguyên tổ chức một buổi lễ nhỏ bên bờ biển, không rình rang, không mời nhiều người. Chỉ có gia đình hai bên và bạn bè thân.

Tí chạy lon ton, cười khoái chí khi cầm chiếc nhẫn cưới đưa cho ba mẹ.

Tôi nhìn gương mặt con — đôi mắt sâu, nụ cười hiền y hệt Nguyên.
Mọi đau đớn năm xưa như chưa từng tồn tại.

Nguyên nắm tay tôi, nói với giọng hạnh phúc mà năm xưa tôi đã từng mơ:
“Mai… cảm ơn em vì đã chờ anh, dù là vô tình.”

Tôi nhìn anh, mỉm cười:
“Không phải em chờ. Chỉ là chúng ta gặp lại đúng lúc nhất.”

Anh ôm tôi vào lòng, giữa tiếng sóng biển vỗ bờ, giữa ánh hoàng hôn trải dài.

Và tôi biết — dù từng bị bỏ rơi, từng khóc đến cạn nước mắt, từng nghĩ mình chẳng còn gì —
nhưng hóa ra, ông trời chỉ đang dẫn tôi đến một cuộc sống đẹp hơn.

Một gia đình thực sự.
Một tình yêu không bao giờ bỏ rơi tôi nữa.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2025 News