Đám cưới của vợ chồng tôi đáng lẽ phải là ngày hạnh phúc nhất. Từ cả tuần trước, mẹ chồng đã cho dựng rạp cưới ngay ngoài ngõ. Họ hàng trong làng đi qua đều trầm trồ:
– Con trai bà Tám lấy vợ, làm rình rang ghê!
Tôi cũng vui, nghĩ rằng mình được chào đón. Những ngày chuẩn bị, tôi cùng chồng tất bật dọn dẹp, kê bàn ghế, thuê ca sĩ, đầu bếp. Cả nhà háo hức đợi ngày chính.
Ấy vậy mà đến hôm làm tiệc, điều bất ngờ xảy ra. Từ sáng sớm, tôi ngồi trang điểm, lòng hồi hộp. Rạp cưới bày đủ mấy chục mâm, nhưng đến giờ khai tiệc, bàn ghế vẫn trống trơn. Không một ai trong làng đến.
Tôi sững sờ, nhìn chồng. Anh lúng túng chạy đi gọi điện cho bạn bè, nhưng ai cũng viện lý do bận. Cả họ hàng gần cũng vắng bóng.
Mẹ chồng mặt tái mét, chửi thề:
– Cái quái gì thế này? Cả làng đi đâu hết rồi?
Đầu bếp hối hả:
– Thức ăn nấu hết rồi, mấy chục mâm, giờ để ai ăn?
Tôi ngồi chết lặng, lớp phấn trên mặt rơi lả tả theo giọt nước mắt. Đám cưới – nơi đáng lẽ vang tiếng cười – lại im lặng đến rợn người.
Chiều hôm ấy, chúng tôi mới nghe được sự thật từ miệng một bà hàng xóm thương tình. Bà kéo tôi ra một góc, thì thầm:
– Con ạ, làng này tẩy chay đám cưới vì mẹ chồng con.
Tôi run rẩy:
– Vì… mẹ con?
– Ừ. Bà ấy trước giờ nổi tiếng keo kiệt, hay vay mà không trả. Lần này tổ chức cưới, bà đi khắp nơi mượn tiền, hứa hẹn trả sau. Người ta chịu đựng mãi rồi, giờ đồng loạt không đến, coi như dằn mặt.
Tôi bủn rủn chân tay. Nhìn sang, thấy chồng tôi cũng nghe được. Anh lặng im, hai bàn tay nắm chặt run rẩy.
Đêm hôm ấy, khi khách khứa vắng bóng, cả nhà ngồi trong rạp tối om, chỉ còn tiếng côn trùng rả rích. Mẹ chồng gào khóc, trách:
– Tại chúng mày! Tại chúng mày không biết giữ thể diện, để người ta coi thường mẹ!
Tôi nghẹn ngào:
– Mẹ ơi, lỗi đâu phải do chúng con. Người ta tẩy chay là vì chuyện của mẹ.
Câu nói khiến bà nổi giận, chỉ thẳng mặt tôi:
– Con dâu mà dám hỗn láo thế à?
Mâu thuẫn bùng nổ. Chồng tôi phải đứng ra can ngăn, rồi kéo tôi vào buồng. Lần đầu tiên anh nắm tay tôi thật chặt, giọng run rẩy:
– Anh xin lỗi. Em phải chịu nhục nhã thế này… tất cả là vì anh không dám đối diện với mẹ từ trước.
Những ngày sau, dư luận trong làng càng dữ dội. Người ta bàn tán, chế giễu:
– Đám cưới nhà bà Tám, mấy chục mâm mà chẳng ma nào thèm đến!
Tôi đi chợ bị xì xào, ánh mắt khinh bỉ bám theo. Tôi tưởng cuộc hôn nhân mới sẽ tan vỡ ngay từ đầu.
Thế nhưng, giữa lúc bi kịch, chồng tôi đã thay đổi. Anh quyết định dọn ra ngoài, thuê trọ, bắt đầu cuộc sống riêng.
– Anh không muốn em và con sau này phải sống trong bóng của mẹ nữa. Chúng ta tự làm lại, từ đầu.
Mẹ chồng nghe tin thì gào khóc, trách con trai bất hiếu. Nhưng rồi, khi không ai còn tin tưởng bà, bà mới lặng lẽ ngồi một mình trong căn nhà trống trải.
Ba năm sau, tôi và chồng đã có mái ấm nhỏ ở thành phố. Chúng tôi làm lụng chăm chỉ, không giàu có nhưng đủ sống tử tế. Người trong làng khi nhắc đến vợ chồng tôi cũng thay đổi, bớt lời gièm pha.
Một ngày, mẹ chồng gọi điện, giọng run run:
– Về đi, mẹ xin lỗi. Mẹ hiểu ra rồi.
Tôi nhìn chồng. Anh im lặng một lúc lâu rồi gật đầu. Chúng tôi trở về, thấy bà già yếu, ngồi bên hiên nhà, ánh mắt hối hận.
Tôi đặt tay con vào tay bà, khẽ nói:
– Mẹ, quá khứ đã qua. Giờ chỉ cần sống thật lòng với nhau, thế là đủ.
Nước mắt bà trào ra, gương mặt nhăn nheo cuối cùng cũng giãn ra trong nhẹ nhõm.
Đám cưới năm nào là vết nhơ, nhưng cũng chính từ đó, chúng tôi học được bài học: hạnh phúc không đến từ bữa tiệc linh đình, mà từ sự chân thành, tử tế trong từng ngày sống.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load