Tôi làm tài xế riêng cho bà Hạnh đã gần ba năm.
Bà là kiểu phụ nữ mà chỉ cần xuất hiện ở đâu, người khác tự khắc nhỏ giọng lại. Giàu có, goá chồng, ngoài sáu mươi, ăn mặc giản dị nhưng mọi thứ bà dùng đều toát lên vẻ đắt tiền.
Còn tôi, chỉ là một thằng lái xe thuê. Ba mươi lăm tuổi, ly hôn, sống một mình trong căn phòng trọ ở quận ven. Công việc này ổn định, lương cao hơn chạy xe dịch vụ, lại không phải bon chen. Tôi chỉ cần làm đúng một việc: lái xe và im lặng.
Bà Hạnh không thích nhiều lời.
Mỗi sáng, tôi đợi trước cổng biệt thự. Bà bước ra, gật đầu, nói địa chỉ. Tôi lái. Hết.
Cho đến hôm đó.
Một buổi sáng trời âm u, bà không nói điểm đến ngay. Xe lăn bánh được một lúc, bà mới lên tiếng:
– Cậu lái xe quen đường ngoại thành không?
– Dạ, quen ạ.
– Tốt. Đi nghĩa trang Phúc An.
Tôi thoáng khựng tay lái.
Người già hay đi viếng mộ, tôi không lạ. Nhưng lạ là bà Hạnh đi một mình, không hoa, không nhang, chỉ mặc bộ áo dài đen giản dị.
Xe chạy gần một tiếng thì tới nơi.
Nghĩa trang vắng, gió thổi ràn rạt qua những hàng cây. Bà Hạnh xuống xe, bước chậm rãi. Tôi theo sau, tay cầm chiếc ô che nắng cho bà.
Chúng tôi dừng trước một ngôi mộ cũ, bia đá đã sờn chữ.
Bà nhìn rất lâu.

Rồi bất ngờ quay sang tôi:
– Cậu quỳ xuống.
Tôi tưởng mình nghe nhầm.
– Dạ… bà nói gì ạ?
– Quỳ xuống. Trước mộ này.
Không phải yêu cầu. Là mệnh lệnh.
Tim tôi đập thình thịch. Tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng vẫn chậm rãi quỳ xuống, đầu gối chạm đất lạnh.
Bà Hạnh đứng phía sau, giọng trầm xuống:
– Cậu có biết người nằm dưới đây là ai không?
Tôi lắc đầu.
Bà bước lên, đặt tay lên bia mộ, đọc chậm rãi:
– Nguyễn Văn Lâm. Mất năm 2003.
Tôi chết lặng.
Đó là tên cha tôi.
Người đàn ông tôi chưa từng gọi một tiếng “bố” cho trọn vẹn.
Cha tôi mất khi tôi mười ba tuổi.
Ông là thợ hồ, cả đời gắn với công trình, rượu chè, nóng nảy. Trong ký ức của tôi, cha là người hay la mắng, ít khi cười, và luôn khiến mẹ tôi khóc.
Ngày ông chết, người ta nói ông ngã giàn giáo.
Không tiền bảo hiểm. Không bồi thường.
Đám tang sơ sài. Tôi đứng trước mộ, không khóc. Trong đầu chỉ nghĩ: Từ nay không còn ai mắng mình nữa.
Mẹ tôi mất vài năm sau đó vì bệnh.
Tôi lớn lên với một niềm tin cố định: Cha tôi là một người đàn ông tầm thường, chẳng để lại gì ngoài gánh nặng.
Vậy mà giờ đây, tôi đang quỳ trước mộ ông… theo yêu cầu của một người đàn bà giàu có mà tôi lái xe thuê.
– Bà… – giọng tôi run – Sao bà biết mộ này?
Bà Hạnh không trả lời ngay.
Bà chắp tay, cúi đầu thật thấp trước mộ cha tôi. Rất lâu.
Rồi bà nói:
– Vì ông ấy từng cứu mạng tôi.
Tôi ngẩng lên, không tin nổi.
– Hai mươi lăm năm trước, tôi gặp tai nạn trên một công trình. Giàn giáo sập. Tôi rơi xuống. Nếu không có ông Lâm đẩy tôi ra kịp lúc… người nằm đây đã là tôi.
Tôi há miệng, nhưng không nói được lời nào.
– Ông ấy ngã thay tôi. Chấn thương nặng. Tôi đến bệnh viện thì ông đã hôn mê. Sau đó… không qua khỏi.
Bà Hạnh siết chặt tay.
– Tôi tìm gia đình ông. Nhưng lúc đó công trình xảy ra tranh chấp, mọi thứ bị ém đi. Khi tôi tìm được thì… quá muộn.
Tôi thấy mắt mình cay xè.
– Tôi mang theo món nợ này suốt hai mươi năm. – bà nói tiếp – Tôi lập quỹ từ thiện, giúp nhiều người, nhưng vẫn không ngủ yên. Vì ân nhân của tôi chết trong nghèo khó… còn tôi thì sống sung túc.
Bà quay sang tôi:
– Cậu biết vì sao tôi thuê cậu không?
Tôi lắc đầu.
– Vì cậu giống ông ấy. Không phải khuôn mặt. Mà là ánh mắt.
Tôi cúi đầu. Nước mắt rơi xuống đất.
– Hôm nay tôi bảo cậu quỳ, không phải để làm nhục. – bà nói chậm rãi – Mà vì tôi muốn quỳ cùng cậu.
Bà Hạnh từ từ quỳ xuống bên cạnh tôi.
Một quý bà giàu có.
Một người lái xe nghèo.
Quỳ trước mộ một người thợ hồ vô danh.
Gió thổi mạnh hơn.
– Bố cậu… – bà nghẹn giọng – là một người tử tế.
Tôi bật khóc như một đứa trẻ.
Lần đầu tiên trong đời, tôi ước gì có thể gọi ông một tiếng “bố”.
Hôm đó, bà Hạnh đưa tôi một tập hồ sơ.
Trong đó là giấy tờ bồi thường mà cha tôi lẽ ra được nhận, một cuốn sổ tiết kiệm đứng tên tôi, và một lá thư.
Bà nói:
– Tôi không thể trả lại mạng sống cho ông ấy. Nhưng tôi có thể làm điều ông ấy chưa kịp làm cho con trai mình.
Tôi không nhận tiền ngay.
Tôi chỉ cúi đầu:
– Cảm ơn bà… đã cho tôi biết cha tôi là ai.
Từ hôm đó, tôi vẫn là lái xe của bà Hạnh.
Nhưng mỗi lần nhìn bà ngồi sau xe, tôi không còn thấy khoảng cách giàu – nghèo.
Chỉ thấy hai con người… cùng mang ơn một người đã nằm yên dưới đất.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load