Tôi tên là My, 30 tuổi, làm kế toán cho một công ty tư nhân.
Từ ngày lấy chồng, tôi chưa từng tiêu pha xa xỉ, luôn nghĩ “đàn bà phải biết tiết kiệm, phòng khi hoạn nạn.”
Suốt 5 năm, tôi chắt chiu từng đồng, bỏ ống tiết kiệm được gần 400 triệu – số tiền không lớn, nhưng là tất cả công sức của tôi.
Tôi giấu kỹ, không phải vì keo kiệt, mà vì sợ… nhà chồng.
Bởi mẹ chồng tôi – bà Loan – là người thích kiểm soát mọi chuyện.
Bà luôn coi con dâu là “người ngoài tạm thời”, còn con trai và cô con gái út 25 tuổi – cái Mai – mới là “máu mủ thật sự”.
Mọi chuyện bắt đầu vào một buổi tối.
Tôi đang rửa bát thì bà Loan bước vào, giọng nghiêm:
– My này, mẹ nghe nói con có sổ tiết kiệm riêng à?
Tôi khựng lại, cố giữ bình tĩnh:
– Dạ, con có chút tiền phòng lúc khó khăn thôi ạ.
Bà nheo mắt:
– Khó khăn gì mà phải giấu? Nhà này có ai để con thiếu đâu. Con không coi mẹ với nhà này là người nhà à?
Tôi lặng người. Tôi tiết kiệm bằng tiền lương của mình, cớ gì lại phải khai báo?
Nhưng chưa kịp nói gì, bà tiếp:
– Mai nó sắp cưới. Hai đứa chưa có nhà, con đưa tiền giúp nó mua căn chung cư đi. Sau này chị em qua lại còn dễ.
Tôi tròn mắt:
– Mẹ ơi, đó là tiền con dành cho tương lai con với chồng. Con… không thể.
Bà đập tay xuống bàn:
– Con ích kỷ quá! Nhà có mỗi mấy trăm triệu mà cũng tiếc cho em chồng à?
Tối đó, tôi kể lại với chồng – anh Nam.
Anh im lặng hồi lâu rồi nói nhỏ:
– Hay là em đưa mẹ một ít, coi như giúp nhà đi.
Tôi nghẹn:
– Còn anh thì sao? Đứng nhìn mẹ ép vợ à?
Anh chau mày, giọng gay gắt:
– Em nói kiểu gì thế! Mẹ anh là mẹ em, có gì mà to tát?
Cơn giận trong tôi sôi lên:
– Mẹ anh, không phải mẹ tôi. Anh có biết tiền này tôi phải làm thêm, bỏ ăn sáng, tiết kiệm từng đồng không?
Anh gằn giọng:
– Đừng hỗn!
Và rồi, bốp!
Một cái tát trời giáng.
Tôi ngây ra, bàn tay anh vẫn run.
Trong giây phút đó, thứ gãy không phải là lòng tin – mà là sợi dây cuối cùng giữa vợ chồng.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, giọng lạnh:
– Được. Nếu anh coi tôi là cái máy rút tiền, thì từ giờ chúng ta không còn gì để nói.
Sáng hôm sau, tôi dọn đồ, lên công ty, nộp đơn xin chuyển công tác chi nhánh khác.
Trước khi đi, tôi để lại tờ đơn ly hôn trên bàn và một phong bì nhỏ ghi:
“400 triệu này, tôi giữ lại 200 triệu – phần tôi xứng đáng.
200 triệu còn lại, gửi cho mẹ anh, để bà hiểu:
tiền có thể mua được nhà, nhưng không bao giờ mua được lòng tự trọng của con dâu.”
Tôi chuyển lên thành phố khác, thuê trọ gần cơ quan.
Cuộc sống mới ban đầu khó khăn, nhưng nhẹ nhõm.
Tôi nhận thêm việc kế toán tự do buổi tối, tiền dần khá lên.
Tôi không còn bị ai gọi điện tra hỏi “lương tháng này bao nhiêu”, “mua gì mà tốn thế.”
Một năm sau, tôi mua được chiếc xe cũ, bắt đầu nghĩ đến việc mở văn phòng kế toán riêng.
Một buổi chiều, có số lạ gọi đến.
Giọng run run vang lên:
– My… là mẹ đây…
Tôi lặng người.
Bà Loan.
– Có chuyện gì thế mẹ? – Tôi hỏi.
Bà nức nở:
– Nhà… nhà sắp mất rồi con ơi. Thằng Nam nó dồn hết tiền cho Mai, giờ bị lừa. Căn hộ kia bị siết nợ. Anh con… cũng bỏ nhà đi.
Tôi im lặng, không thấy vui, chỉ thấy buồn.
Bà khóc tiếp:
– Mẹ sai rồi, My à. Mẹ tưởng con có tiền là ích kỷ, ai ngờ con sáng suốt nhất. Nếu ngày đó nghe lời con…
Tôi cắt ngang:
– Mẹ, con không trách. Nhưng mẹ phải hiểu, lòng tin một khi bị đánh mất… không mua lại được đâu.
Vài tháng sau, tôi mở văn phòng riêng, công việc suôn sẻ.
Một hôm, có người ghé cửa – là anh Nam.
Anh gầy gò, mắt trũng sâu.
– Anh… xin lỗi. Mẹ bị bệnh, em Mai ly hôn rồi. Anh muốn… quay lại.
Tôi nhìn anh, lòng không còn căm hận, chỉ còn sự tội nghiệp.
– Anh à, có những vết thương chỉ là một cái tát, nhưng nó chia đôi cả đời người.
Tôi đã tha thứ, nhưng không thể quay lại.
Anh cúi đầu, im lặng.
Bóng anh khuất dần giữa dòng người tấp nập.
Ba năm sau, tôi về lại quê, mở chi nhánh nhà hàng kế toán ngay trên khu đất cũ của mẹ chồng.
Người ta nói:
“Cô My – con dâu nhà bà Loan ngày xưa – giờ giàu lắm, hiền mà cứng lắm.”
Tôi chỉ cười.
Bà Loan già yếu, mỗi lần gặp tôi lại nắm tay, nói:
– Mẹ xin lỗi. Con là người duy nhất sống tử tế với mẹ, còn mẹ thì từng mù quáng.
Tôi đỡ bà ngồi, đáp khẽ:
– Thôi mẹ, ai cũng phải trả giá cho cách mình đối xử với người khác thôi.
Bà rơi nước mắt.
Tôi nhìn ra con đường nắng, lòng nhẹ bẫng.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load