Chai Nước Mắm Cốt
Tôi lấy chồng đã ba năm. Mẹ chồng sống ở quê, cách thành phố gần hai trăm cây số. Bà ít nói, gầy gò, nhưng lần nào gọi điện cũng hỏi:
“Ở trên ấy có ăn được không con? Mấy món ở quê chắc không hợp khẩu vị đâu ha?”
Tôi thường cười xã giao:
“Dạ, con quen rồi mẹ ạ. Ở đây món nào cũng có.”
Mỗi tháng, bà lại gửi lên một thùng hàng: rau vườn, mắm ruốc, vài con cá khô, trứng gà. Tôi nhận, nhưng hầu như không đụng đến. Chồng tôi bảo:
“Mẹ làm cực lắm mới có, em cứ giữ lấy. Không ăn thì cũng để đó, đừng vứt đi.”
Tôi ậm ừ cho qua.
Tháng trước, mẹ gọi báo sẽ gửi lên một chai nước mắm cốt, bảo là “thứ ngon nhất nhà, tự tay mẹ ủ hơn nửa năm trời”.
Tôi vốn sợ mùi mắm, nên chỉ “vâng dạ” cho xong. Khi thùng hàng tới, tôi mở ra, mùi mắm nồng nặc xộc lên, nặng đến mức chị giúp việc cũng phải nhăn mặt. Tôi buột miệng:
“Thôi, đem bỏ đi chị ơi. Mùi kinh quá, ăn sao nổi.”
Chị giúp việc hơi khựng lại:
“Cô có chắc không? Nhìn chai này… có vẻ mẹ làm kỹ lắm.”
Tôi phẩy tay:
“Không sao đâu. Bỏ kín trong túi rác là được.”
Chiều hôm đó, tôi đi làm về thấy thùng rác đã được mang ra ngoài. Chuyện tưởng như kết thúc.
Đêm ấy, trời đổ mưa. Cơm nước xong, chị giúp việc – chị Tâm – bỗng xin phép:
“Cô cho tôi nghỉ việc từ mai nhé.”
Tôi trố mắt:
“Ủa, chị làm có gì không hài lòng à? Tôi tăng lương cho chị mà.”
Chị chỉ lắc đầu, ánh mắt như có gì muốn nói mà không dám.
“Không phải vì cô… chỉ là… tôi thấy mình không còn hợp chỗ này nữa.”
Tôi khó hiểu, nhưng nghĩ chắc chị có chuyện riêng nên cũng gật đầu. Chị xách túi đi ngay trong đêm, giữa cơn mưa lâm thâm.
Vài hôm sau, mẹ chồng gọi. Giọng bà run run:
“Con nhận được chai mắm chưa? Cái loại mắm đó mẹ lọc kỹ lắm, quý lắm… Con ăn thử chưa?”
Tôi chột dạ, ậm ừ:
“Dạ… con để trong tủ. Hôm nào con ăn sẽ gọi báo mẹ nha.”
Bà vui lắm, cứ dặn đi dặn lại:
“Trong chai đó, mẹ có gửi kèm chút quà cho hai đứa. Chỉ cần con rót ra ăn là thấy ngay.”
Tôi buông điện thoại mà lạnh cả sống lưng. Tôi nhớ lại hình dáng chị Tâm – người đã đem chai mắm đi vứt, và nét mặt chị khi nhìn tôi dửng dưng nói “bỏ đi”.
Không kìm được, tôi gọi hỏi số chị, nhưng thuê bao đã ngắt. Tôi chạy ra bãi rác trong khu, hỏi nhân viên vệ sinh – họ bảo rác đã được xe cuốn đi từ hôm trước.
Đêm ấy, tôi không ngủ nổi. Mùi mắm tưởng chừng như vẫn phảng phất trong không khí – cái mùi tôi từng thấy “kinh khủng” giờ lại ám ảnh đến rợn người.
Một tuần sau, chồng tôi về quê giỗ ông nội. Khi trở lên, anh lặng lẽ đặt lên bàn một tấm khăn nhỏ, bên trong là chiếc vòng vàng và tờ giấy gấp cẩn thận.
“Mẹ gửi lại cho em. Chị Tâm mang trả.”
Tôi sững sờ. Anh mở tờ giấy ra, nét chữ già yếu của mẹ hiện rõ:
“Cho hai đứa ít vàng, phòng khi có việc lớn. Mẹ giấu trong chai mắm cốt, sợ gửi bưu điện mất.”
Cả người tôi như đông cứng. Tôi lắp bắp hỏi:
“Chị Tâm… sao chị ấy biết mà mang trả?”
Chồng tôi đáp khẽ:
“Chị Tâm là người cùng làng với mẹ. Chị ấy nhận ra ngay chai mắm do mẹ làm, vì mỗi chai mẹ đều buộc nắp bằng sợi dây đỏ. Chị nói… lúc nghe em bảo đem bỏ, chị không nỡ. Nhưng cũng không biết nói sao cho khéo, sợ em giận. Chị mang chai mắm về, mở ra rồi phát hiện bên trong có vàng. Sáng hôm sau chị về quê giao lại cho mẹ.”
Tôi lặng người. Từng chữ như dao cứa.
Tôi nhớ ánh mắt chị Tâm tối đó – buồn và thất vọng đến lạ. Tôi nhớ bàn tay mẹ chồng gầy guộc, nhớ giọng bà hỏi “Con ăn thử chưa?”.
Tất cả bỗng hóa thành nỗi ân hận không lời.
Từ hôm ấy, tôi không còn nhìn chai nước mắm như trước. Mỗi khi bước vào bếp, mùi mắm trong gió làm tôi nghẹn cổ.
Tôi nhận ra: điều khiến tôi thấy “hôi” không phải là mắm – mà là chính sự vô tâm của mình.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load