Cuộc hôn nhân của tôi đã từng là một bức tranh hoàn hảo trong mắt tất cả mọi người và ngay cả trong chính suy nghĩ của tôi…
Tuấn, chồng tôi, là một người đàn ông gần như không có khuyết điểm, anh yêu thương vợ con, có trách nhiệm với gia đình, công việc ổn định và luôn đối xử ngọt ngào, tinh tế. Suốt 8 năm bên nhau, tôi chưa một lần phải hoài nghi về tình yêu anh dành cho mình. Cho đến cái ngày định mệnh ấy, ngày mà một nhúm lông nhỏ bé đã gieo vào lòng tôi cơn bão tố đầu tiên.
Hôm đó, khi đang lấy chiếc áo vest sẫm màu của chồng để đem đi giặt khô, tôi tình cờ phát hiện một nhúm lông trắng muốt, mềm mại đến kỳ lạ vương trên vai áo. Tôi khựng lại, có chút bối rối. Nhà chúng tôi không nuôi chó mèo, gia đình hai bên nội ngoại cũng vậy. Bạn bè thân thiết của anh cũng không ai có thú cưng màu lông này. Tôi vô thức đưa nó lên mũi ngửi, không có mùi gì đặc biệt, chỉ là một nhúm lông vô tri. Có thể nó bay từ đâu đó vào thôi, tôi tự trấn an mình và tiện tay phủi nó đi.
Nhưng linh cảm của một người phụ nữ đôi khi lại là thứ chính xác đến đáng sợ. Vài ngày sau, tôi lại thấy một sợi lông tương tự trên chiếc áo len anh mặc đi làm về. Lần này, sự bất an bắt đầu nhen nhóm. Tôi bắt đầu để ý đến chồng nhiều hơn. Anh vẫn vậy, vẫn ân cần hỏi han tôi mỗi ngày, vẫn chơi đùa cùng con sau giờ làm. Chỉ có điều, những cuộc họp đột xuất, những buổi “tiếp đối tác” của anh dường như nhiều hơn trước. Điện thoại của anh cũng bắt đầu đặt úp xuống mặt bàn, một thói quen chưa từng có.
Sự nghi ngờ như một loài cây độc, khi đã bén rễ thì cứ thế lan rộng, bóp nghẹt lấy tâm trí tôi. Tôi ghét bản thân mình khi trở nên đa nghi, soi mói, nhưng không thể nào dừng lại được. Đỉnh điểm là khi tôi quyết định làm một việc mà trước đây tôi chưa bao giờ dám nghĩ tới: âm thầm theo dõi chồng.

Ảnh minh họa: AI
Lấy cớ về nhà ngoại có việc đột xuất, tôi gửi con rồi lái xe bám theo anh sau giờ làm. Tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, vừa sợ hãi bị phát hiện, vừa run rẩy trước một sự thật có thể khiến thế giới của mình sụp đổ. Anh không đến một nhà hàng sang trọng hay một quán karaoke nào cả. Chiếc xe dừng lại trước một khu chung cư khá mới ở quận khác, một nơi hoàn toàn xa lạ với tôi.
Anh bước xuống xe, dáng vẻ vội vã nhưng đầy quen thuộc, rồi đi thẳng vào sảnh. Tôi đỗ xe ở một góc khuất, lòng dạ rối bời, hai tay nắm chặt vô lăng đến trắng bệch. Tôi nên làm gì đây? Đi lên làm ầm lên hay lặng lẽ quay về? Khi tôi còn đang chìm trong mớ suy nghĩ hỗn độn, đèn ở một căn hộ trên tầng 7 bỗng sáng lên.
Gần một tiếng đồng hồ trôi qua dài như cả thế kỷ. Cuối cùng, anh cũng bước ra. Nhưng điều khiến tôi chết lặng là anh không đi một mình. Bên cạnh anh là một người phụ nữ trẻ, và trên tay cô ta đang bế một con mèo Ba Tư trắng muốt. Khi anh cúi xuống hôn tạm biệt cô ta, con mèo dụi đầu vào ngực anh đầy tình cảm. Chính nó! Nhúm lông trắng kia chính là của nó!
Khoảnh khắc ấy, mọi thứ trong tôi như vỡ vụn. Bí mật động trời không chỉ là một con mèo, mà là cả một cuộc sống khác, một mối quan hệ khác mà anh đã giấu tôi. Nhúm lông vô tri kia lại chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho sự phản bội mà anh dành cho mẹ con tôi. Hóa ra những buổi họp muộn, những chuyến công tác đột xuất đều là để anh đến với “ngôi nhà” này.
Tôi lái xe về nhà trong vô định, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Căn nhà vốn là tổ ấm giờ đây trở nên lạnh lẽo, xa lạ. Khi Tuấn về, anh vẫn mỉm cười, vẫn hỏi tôi có mệt không và mua cho tôi món bánh tôi thích. Nhìn nụ cười ấy, sự quan tâm giả tạo ấy, lòng tôi đau như cắt. Nhúm lông “lạ” trên áo anh không chỉ là một vết bẩn có thể phủi đi, nó là khởi đầu cho sự đổ vỡ của một niềm tin, là dấu chấm hết cho bức tranh hôn nhân hoàn hảo mà tôi đã từng tự hào tô vẽ. Giờ đây, tôi đứng giữa ngã ba đường, không biết phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn này như thế nào.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load