Đám tang của Lan diễn ra trong một ngày mưa tầm tã. Người đàn bà hiền lành, mới ngoài ba mươi, ra đi vì một cơn đau tim bất ngờ. Hùng – chồng Lan – gục đầu bên quan tài, ánh mắt vô hồn. Bao nhiêu năm chung sống, anh chưa từng nghĩ sẽ tiễn vợ sớm đến thế.
Trong lúc tang gia rối bời, Hùng sơ ý đánh rơi chiếc điện thoại vào trong quan tài. Anh không để ý, chỉ khi xong xuôi mọi việc mới nhận ra. Nhưng quan tài đã đóng nắp, phủ khăn, đóng đinh. Mọi người bảo:
— Thôi, của đi thay người, coi như Lan mang theo chút kỷ niệm.
Hùng lặng im. Anh không còn tâm trí nào để bận tâm đến cái điện thoại nữa.
Cuộc gọi lúc nửa đêm
Đêm đầu tiên sau tang lễ, Hùng nằm vật trên giường, kiệt sức. Chuông điện thoại phụ – chiếc máy cũ anh để ở phòng làm việc – bỗng reo vang. Hùng lờ mờ nhìn màn hình: “Cuộc gọi đến từ: Lan.”
Anh lạnh người. Lan chính là vợ anh. Chính chiếc điện thoại mà anh đã để quên trong quan tài.
Tim Hùng đập dồn dập, mồ hôi vã ra. Anh run rẩy bắt máy:
— Lan…?
Đầu dây bên kia là những tiếng sột soạt, như móng tay cào vào gỗ. Rồi một giọng yếu ớt vang lên:
— Anh… cứu em…
Hùng buông rơi điện thoại, mặt tái mét. Toàn thân anh run rẩy, nhưng một ý nghĩ lóe lên: phải ra nghĩa trang ngay lập tức.
Mở quan tài trong đêm
Anh phóng xe ra nghĩa trang. Cơn mưa phùn lất phất càng khiến cảnh vật thêm ma mị. Dưới ánh đèn pin chập chờn, Hùng đào bới trong tuyệt vọng. Anh gõ vào nắp quan tài, gọi tên Lan, nhưng bên trong im phăng phắc.
Khi nắp quan tài hé mở, cảnh tượng khiến anh khụy gối: Lan nằm bất động, khuôn mặt tím tái, móng tay rớm máu, cào xước khắp nắp gỗ. Chiếc điện thoại vẫn sáng màn hình, pin sắp cạn.
Trong máy lưu lại hàng chục cuộc gọi nhỡ đến số của anh. Giờ thì Hùng hiểu: Lan không chết vì đau tim. Cô chỉ ngất đi. Và anh – cùng bác sĩ – đã vội vàng kết luận.
Sự thật hé lộ
Tang tóc hóa thành kinh hoàng. Nhưng nỗi ám ảnh chưa dừng lại. Khi bình tĩnh hơn, Hùng nhớ ra: trước khi mất, Lan thường kêu mệt, chóng mặt. Bác sĩ quen trong bệnh viện – cũng là bạn thân của anh – luôn kết luận: chỉ rối loạn tim nhẹ.
Nay nghĩ lại, Hùng thấy có gì đó khuất tất. Anh lén tìm lại hồ sơ khám bệnh của vợ. Trong đó, kết quả xét nghiệm bị tẩy xóa, thay bằng chữ ký của bác sĩ. Linh cảm mách bảo anh: có kẻ cố tình che giấu bệnh thật của Lan.
Cuộc điều tra âm thầm
Hùng nhờ một đồng nghiệp kiểm tra. Quả nhiên, hồ sơ ban đầu của Lan cho thấy: cô hoàn toàn khỏe mạnh, không có dấu hiệu bệnh tim. Vậy vì sao bác sĩ lại nói khác?
Anh quyết định đối chất. Dưới sức ép, gã bác sĩ lắp bắp khai:
— Tôi… bị ép. Người nhờ tôi chính là Thảo.
Thảo – bạn thân của Lan, đồng thời là tình cũ của Hùng. Nhiều lần, Lan từng nghi ngờ Thảo vẫn còn tình ý với chồng mình.
Hùng tìm gặp Thảo. Cô ta không chối, thậm chí còn cười nhạt:
— Nếu Lan biến mất, anh sẽ quay lại với tôi. Tôi chỉ muốn đẩy nhanh điều đó thôi. Ai ngờ anh lại để điện thoại trong quan tài…
Cái giá phải trả
Lời thú nhận ấy đủ để Hùng báo công an. Vụ việc làm chấn động cả vùng. Thảo bị bắt vì tội mưu sát gián tiếp, còn gã bác sĩ bị tước bằng, đối diện án tù vì giả mạo hồ sơ.
Nhưng công lý chẳng thể đem Lan trở lại. Hùng ôm chiếc điện thoại – chứng nhân duy nhất – mà đau đớn. Trong danh bạ, cuộc gọi cuối cùng vẫn hiện lên: “Lan – 0h23.”
Anh tự trách mình: giá như đêm đó anh để ý, giá như anh không bỏ mặc chiếc điện thoại… Có lẽ Lan vẫn còn sống.
Kết thúc
Hùng bán ngôi nhà, dọn đi nơi khác, mang theo di ảnh vợ và chiếc điện thoại đã tắt nguồn. Anh chọn sống âm thầm, dành phần đời còn lại để làm từ thiện, coi như cách chuộc lỗi.
Mỗi khi nhớ về Lan, anh lại nghe vang vọng trong tâm trí giọng nói yếu ớt kia:
— Anh… cứu em…
Một lời kêu cứu đã chôn vùi trong quan tài, nhưng ám ảnh cả đời người đàn ông còn sống.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load