Buổi họp lớp năm năm sau tốt nghiệp diễn ra ở một nhà hàng sang trọng giữa Sài Gòn. Tôi – Minh, kỹ sư phần mềm bình thường, áo sơ mi xắn tay, bước vào với nụ cười gượng vì biết chắc sẽ gặp Lan.
Lan giờ là phu nhân nhà họ Trần, chồng là Trần Hoàng – thiếu gia bất động sản, xe hơi tiền tỷ, biệt thự quận 7. Cô ấy mặc váy đỏ ôm sát, cổ đeo kim cương lấp lánh, tay khoác tay chồng, ánh mắt lướt qua đám bạn cũ như nhìn xuống từ đỉnh cao.
“Ồ, Minh à?” Lan cười khẩy khi tôi vừa ngồi xuống bàn. “Vẫn đi xe Wave cũ à? Nghe nói lương tháng mười lăm triệu, nuôi nổi người yêu chưa mà đòi cưới ai?”
Cả bàn cười ồ. Tôi chỉ nhấp ly bia, không đáp. Năm năm trước, chính tôi là người chia tay Lan khi cô ấy đòi tôi mua nhẫn kim cương một cây số. Tôi bảo: “Anh không có tiền, nhưng có tự trọng.” Cô ấy cười: “Tự trọng không mua được nhà.” Rồi đi.
Bây giờ, Lan tiếp tục: “Nhớ không, hồi đó cậu bảo sẽ cho tôi cả thế giới. Giờ thế giới của cậu chắc chỉ tới quận Bình Thạnh thôi nhỉ?” Hoàng chồng cô ấy cười lớn, vỗ vai tôi như an ủi kẻ thua cuộc.
Tôi định đứng dậy ra về thì cửa phòng bật mở. Một người đàn ông ngoài năm mươi, vest đen, giày bóng, bước vào. Cả bàn im bặt. Đó là ông Trần Văn Kiên – bố chồng Lan, chủ tịch tập đoàn bất động sản lớn nhất miền Nam.
Lan vội đứng dậy: “Ba! Sao ba lại tới đây?”
Ông Kiên không nhìn con dâu. Ông bước thẳng đến chỗ tôi, cúi đầu 90 độ.
“Cậu Minh, cuối cùng cũng gặp được cậu.”
Cả phòng chết lặng. Hoàng há hốc mồm. Lan tái mặt.
Ông Kiên nói tiếp, giọng run run: “Năm năm trước, nếu không có cậu, tôi đã chết rồi. Cậu còn nhớ không? Đêm mưa bão ở cầu Bình Triệu, xe tôi bị tông, lật ngửa, xăng chảy lênh láng. Cậu – một sinh viên chạy Grab – đã lao vào kéo tôi ra, dù xe sắp nổ. Cậu bị bỏng tay, gãy xương sườn, nhưng vẫn ôm tôi chạy xa vụ nổ. Cậu từ chối tiền viện phí, từ chối cả phỏng vấn báo chí. Chỉ nói: ‘Ai cũng sẽ làm vậy thôi.’”
Lan lắp bắp: “Ba… ba nói gì vậy? Minh… cậu ta chỉ là…”
Ông Kiên quay sang con dâu, mắt lạnh: “Con dâu à, người con sỉ nhục chính là ân nhân cứu mạng bố chồng con. Năm đó, con bảo Minh nghèo, không xứng. Giờ con giàu rồi, nhưng nhân cách thì sao?”
Hoàng đứng phắt dậy, cúi đầu trước tôi: “Anh Minh, em không biết… xin lỗi anh.”
Lan run rẩy, nước mắt rơi: “Minh… anh… em không biết…”
Tôi đứng dậy, nhìn thẳng Lan: “Năm năm trước, anh không mua được nhẫn cho em. Nhưng đêm đó, anh đã dùng chính mạng sống để cứu một người cha. Hóa ra, thế giới anh cho em – không phải là kim cương, mà là mạng sống của người thân em.”
Rồi tôi quay sang ông Kiên, mỉm cười: “Chú à, cháu không cần gì cả. Chỉ mong chú khỏe. Cháu đi đây.”
Tôi bước ra khỏi phòng, để lại cả bàn chết lặng. Lan quỳ sụp xuống, khóc nức nở. Hoàng cúi đầu không dám nhìn ai.
Ngoài cửa, trời Sài Gòn đang mưa. Tôi đội nón bảo hiểm, nổ máy Wave cũ, lăn bánh vào đêm.
Đằng sau, ánh đèn hào môn vẫn sáng – nhưng lần này, không còn ai dám cười nhạo người đi xe máy nữa.
News
Trường THCS Lũng Pài nằm cheo leo trên lưng chừng núi, ở đó có cô giáo dạy văn ở một trường vùng núi bị m/ù nhưng có khả năng đọc thuộc hàng trăm bài thơ, giúp học trò ngh/èo yêu chữ nghĩa. Nhưng có 1 cậu học trò c::á bi::ệt luôn chố/ng đố//i cô. Cho đến 1 ngày, cô phát hiện …
BÓNG TỐI CỦA CÔ – ÁNH SÁNG CỦA EM Trường THCS Lũng Pài nằm cheo leo trên đỉnh núi cao, nơi những buổi sáng sương rơi xuống như tấm khăn voan trắng phủ lên cả bản làng. Ở nơi đó…
Tối đó tất cả lợn trong chuồng lao vào một góc như đang s;/ợ h/ãi ai đó. Người đàn ông bước vào rồi lập tức th/áo ch/ạy gọi vợ
Xã Phước Hải nằm yên bình ven biển miền Trung, nổi tiếng với nghề nuôi tôm, cá, nhưng gia đình ông Bảy Long lại chọn gắn bó với nghề chăn nuôi lợn, một ít nghề ai làm ở vùng này….
Nhà nuôi vịt bỗng có người đến đòi 50 triệu nói đã “đặt cọc” từ tháng trước. Hai bên c;/ãi nhau lớn. Khi mở cuốn sổ n/ợ ra, cả nhà ch-t lặng
Ông Hai và bà Tám đã gắn bó với nghề nuôi vịt đồng hơn ba mươi năm trên mảnh đất ven sông Hậu, thuộc một xã ngoại ô thành phố Cần Thơ. Năm nay là một năm mùa có. Đàn…
Cả nhà tra/nh nhau cuốn sổ tiết kiệm mẹ để lại, ai ng/ờ trong sổ chỉ có 300 nghìn nhưng dòng chữ phía sau tờ giấy kẹp mới là thứ khiến họ qu;/ỳ g/ối b//ật kh-óc
Ngôi nhà ba tầng ở khu phố 6, phường 12, quận Gò Vấp, Sài Gòn, luôn là nơi chứng kiến những lát gỗ trầm lửa của đại gia đình họ Nguyễn. Bà năm, người mẹ lòng bụa tám mươi tuổi,…
Mẹ già m;/ất tr//í, cứ ôm chặt chiếc túi rá::ch không rời tay, con dâu lé;/n v;/ứt đi để dọn nhà gọn gàng hơn – đến khi dọn rác, phát hiện thứ bên trong khiến cả gia đình sụ::p đ;;ổ
Ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong con hẻm hẹp của quận Bình Thạnh, Sài Gòn, đã được chứng minh biết đến bao trầm của gia đình ông bà Minh Lan. Ông Minh mất cách đây năm năm vì tai nạn…
Xóm Trại vốn bình yên, bỗng dưng dậ;/y só;/ng vì một chuyện tâ::m li::nh chưa từng có
Mỗi tối khuya, lão Bảy Lúa lại tháo bảng tên m::ộ trong ngh;/ĩa đị;/a. Cả họ kéo nhau canh b;/ắt “kẻ trộ::m m::ộ”. Đến khi lão ch-t vì t::ai bi::ến, người ta phát hiện cuốn sổ gi;/ấu dư;/ới chi;/ếu. Bóng…
End of content
No more pages to load