Năm 1990, tôi khăn gói ra Hà Nội lập nghiệp với đôi bàn tay trắng. Lúc ấy, cả làng ai cũng lắc đầu:
– Thằng đó nghèo rớt mồng tơi, ra Hà Nội thì chỉ có chết đói.
Tôi cười, nuốt nước mắt, tin rằng bằng nghị lực mình sẽ làm nên chuyện.
Ngày đầu đến thủ đô, tôi chẳng có chỗ ở. May sao, chị họ bên ngoại thương tình cho tôi tá túc trong căn nhà tập thể chật chội. Chị đi bán hàng ngoài chợ, anh rể làm phụ hồ. Cả nhà chen chúc, nhưng vẫn chừa cho tôi một góc nhỏ.
Một lần, thấy tôi lăn lộn ngoài đường tìm việc, chị dúi vào tay tôi 300 nghìn đồng – số tiền lúc đó lớn lắm:
– Cầm lấy mà ăn uống, đừng để đói.
Tôi cầm, nhưng không dám tiêu. Ngày ngày ăn cơm chan nước mắm, tối về chui vào góc ngủ, tôi cắn răng chịu đựng. Ba trăm nghìn ấy, tôi dành dụm mua được một chỉ vàng – coi như vốn liếng đầu đời.
Nhưng sống nhờ mãi cũng nảy sinh chuyện. Có lần, chị dâu cả đến chơi, bóng gió:
– Chú ở nhờ mãi cũng ngại. Chẳng giúp được gì, chỉ thêm gánh nặng.
Tôi nghe mà mặt nóng ran. Chị họ thấy vậy, quay ra gắt:
– Nó là em tôi, nó chưa đứng vững thì tôi phải lo.
Nhưng lời dèm pha cứ thế ngấm dần. Tôi làm việc quần quật, ban ngày phụ hồ, tối đi bốc vác, gom góp từng đồng. Đêm về, tôi vẫn nghe tiếng cằn nhằn từ anh rể:
– Nhà đã chật, nuôi thêm một miệng ăn. Bao giờ nó mới đi đây?
Nhiều lần, tôi định rời đi, nhưng chị họ níu lại:
– Cứ ở đây, em. Ngày nào còn khó, chị còn lo được.
Nước mắt tôi lăn dài. Tôi thề: “Sau này, thành công, tôi sẽ báo đáp gấp trăm lần.”
Thời gian cứ thế trôi. Từ một lao động tay chân, tôi dần học nghề sửa xe, rồi mở tiệm nhỏ. Vài năm sau, tôi buôn bán xe máy, tích góp được chút vốn. Thương trường đầy sóng gió, có lúc trắng tay, có lúc suýt ngồi tù vì tin nhầm bạn hàng. Nhưng trong lúc khốn cùng, tôi lại nhớ đến đôi mắt chị họ năm nào, khi đưa tôi 300 nghìn. Chính ánh mắt ấy vực tôi dậy.
Đến năm 2019, sau 29 năm, tôi đã có trong tay cơ ngơi vài công ty, tài sản khoảng 10 tỷ đồng. Tôi quyết định trở về tìm chị họ.
Ngày tôi bước vào căn nhà tập thể xưa, tim tôi thắt lại. Căn phòng ấy nay đã xuống cấp, tường loang lổ, mái dột, chị họ tóc bạc, dáng gầy gò. Thấy tôi, chị ngẩn người, rồi òa khóc:
– Em… là em thật sao?
Tôi quỳ xuống, rút ra sổ đỏ căn nhà phố trị giá hàng chục tỷ, cùng một khoản tiền tiết kiệm:
– Chị ơi, ngày xưa chị cho em 300 nghìn, cưu mang em lúc khốn khó. Hôm nay, em xin báo đáp ân tình đó. Đây là nhà mới, mong chị dọn về ở.
Chị khóc nức nở, run run:
– Em ơi, chị đâu cần nhiều thế. Chị chỉ mong em sống tốt, thế là đủ.
Anh rể năm xưa giờ cũng đã già, ngồi lặng lẽ, mắt đỏ hoe. Ông nghẹn ngào:
– Ngày trước tôi có lời không phải, mong cậu bỏ qua.
Tôi gật đầu, lòng nhẹ nhõm. Tất cả hiểu lầm, dèm pha, cay đắng… cuối cùng cũng tan biến.
Ngày chị dọn về căn nhà mới, hàng xóm kéo đến xem, ai cũng xì xào:
– Đúng là ở hiền gặp lành. Thương em, nay em thành đạt, quay về báo đáp.
Câu chuyện lan khắp khu phố, ai nghe cũng xúc động.
Giờ đây, mỗi khi nhắc lại, tôi vẫn rơi nước mắt. Không phải vì số tiền 10 tỷ, mà vì tôi đã giữ trọn được lời hứa với lòng mình: “Không bao giờ quên ơn người đã cứu mình lúc khó khăn.”
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load