Ngày Sén năn nỉ bố mẹ cho đi tham quan cùng lớp, chị Hải còn dặn đi dặn lại:
– Con nhớ đi theo cô, đừng tách đoàn. Có gì thì báo ngay cho thầy cô nhé.
Sén cười, mắt sáng rực:
– Vâng ạ! Con hứa sẽ ngoan mà.
Hôm ấy, thằng bé mang theo chiếc balo màu xanh lá, bên trong là hộp cơm chị Hải chuẩn bị, vài gói bánh và chai nước lọc. Ai ngờ, đó lại là lần cuối cùng vợ chồng Hải – Hài nhìn thấy con trai mình.
Buổi chiều, cô giáo gọi điện trong hoảng loạn:
– Cháu Sén… không thấy đâu nữa. Chúng tôi tìm quanh rừng rồi, chỉ còn lại chiếc balo của cháu đặt dưới gốc cây.
Điện thoại rơi khỏi tay chị Hải. Anh Hài phóng xe điên cuồng lên huyện, tim đập thình thịch. Trên đoạn đường gập ghềnh, đầu óc anh chỉ hiện lên gương mặt hồn nhiên của con.
Chiếc balo màu xanh nằm đó, lấm lem đất cát. Bên trong, hộp cơm còn nguyên, chai nước vẫn đầy. Không có dấu vết gì thêm.
Cả khu rừng náo loạn. Lực lượng công an, dân quân, hàng trăm người dân cùng xông vào tìm. Tiếng gọi “Sén ơi!” vang vọng cả đêm. Nhưng đáp lại chỉ là tiếng gió rít qua tán cây.
Những ngày sau, chị Hải như phát điên. Cứ nghe ở đâu có bóng dáng một đứa trẻ lang thang, chị lao đến, khóc lóc gọi tên con. Nhưng lần nào cũng trở về trong tuyệt vọng.
Mâu thuẫn gia đình bắt đầu từ đó. Bố mẹ chồng trách:
– Tại con dâu không biết giữ con, để nó theo bạn rồi lạc.
Bên nhà ngoại thì đay nghiến:
– Nếu hôm ấy anh chị cương quyết không cho đi, đã chẳng có chuyện này.
Anh Hài ôm đầu, cơn giận dồn nén trút lên vợ:
– Cô chiều nó quá, cái gì cũng cho! Tôi đã nói rừng rú nguy hiểm mà cô không nghe!
Chị Hải gào khóc:
– Anh nghĩ mình không có lỗi chắc? Anh lúc nào cũng bận việc, có bao giờ đưa con đi đâu. Nó khát khao một chuyến đi, tôi chỉ muốn bù đắp cho con thôi!
Những lời oán trách biến căn nhà thành địa ngục. Mỗi bữa cơm, cả hai im lặng, chỉ còn tiếng thở dài của bà nội.
Ròng rã nửa năm, tin tức về Sén vẫn bặt vô âm tín. Cái balo trở thành vật duy nhất còn sót lại. Chị Hải đặt nó trên bàn thờ, ngày ngày thắp hương cầu nguyện. Anh Hài thì lao vào rượu, tránh né ánh mắt vợ.
Rồi một buổi sáng, công an báo tin: một nhóm tiều phu phát hiện hài cốt nhỏ bé trong hốc đá, gần nơi Sén mất tích. Bên cạnh có chiếc dép nhựa màu xanh giống hệt đôi dép chị Hải đã mua cho con.
Chị ngã quỵ, gào khóc đến khản cổ. Anh Hài đứng chết lặng, bàn tay run run ôm di vật.
Đám tang của Sén diễn ra trong mưa. Cả làng trắng khăn, tiếng trống kèn ai oán xé lòng. Chị Hải ôm di ảnh, đôi mắt vô hồn. Anh Hài quỳ gối trước quan tài, đấm ngực đến bật máu:
– Con ơi, bố mẹ có lỗi với con!
Sau đám tang, căn nhà nhỏ như sụp đổ. Chị Hải sống như cái bóng, chẳng thiết ăn uống. Đêm nào cũng mơ thấy con trai chạy về gọi “Mẹ ơi”. Anh Hài lầm lũi, tóc bạc nhanh đến lạ.
Có những lúc, họ ngồi đối diện, im lặng hàng giờ. Không còn lời trách móc, chỉ còn nỗi đau chung quá lớn.
Một tối, chị Hải cất giọng khàn khàn:
– Anh, chúng ta phải sống. Phải sống để thắp hương cho con. Nếu anh gục, em gục, ai thắp cho Sén?
Anh Hài nhìn vợ, lần đầu sau nhiều tháng, nước mắt anh trào ra. Anh gật đầu.
Từ đó, họ chậm rãi hàn gắn. Anh bỏ rượu, chị cố gắng ăn uống. Cả hai đăng ký tham gia nhóm thiện nguyện cứu trợ trẻ em vùng cao – như cách để chuộc lỗi với đứa con đã mất.
Mỗi lần trao quà cho những đứa trẻ nghèo, chị lại nghẹn ngào tưởng tượng ra nụ cười của Sén. Còn anh, trong ánh mắt đã thôi căm phẫn, chỉ còn sự bình thản đau thương.
Bi kịch ấy mãi là vết sẹo không thể xóa. Nhưng trong mất mát, vợ chồng họ học được cách đi tiếp – không còn trách móc nhau, mà cùng nhau sống, để giữ ngọn lửa cho linh hồn bé nhỏ nơi rừng sâu.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load