Hôm nay là đám cưới của anh trai tôi.
Cả nhà đang đứng dưới sân, cười nói rộn ràng chụp ảnh với cô dâu chú rể thì bất ngờ, trước cổng vang lên một tiếng khóc thét xé toạc không khí.
Mọi người giật mình quay lại.
Một đứa bé khoảng bốn tuổi, tay ôm balo, mặt tèm lem nước mắt.
Nó vừa khóc vừa gọi lớn:
“Cháu tìm bố! Mẹ cháu nói… bố ở trong căn nhà này!”
Cả sân cưới im phăng phắc.
Tiếng nhạc dừng lại. Tiếng cụng ly cũng dừng lại.
Mẹ tôi quay phắt sang bố tôi, giọng sắc như lưỡi dao:
“Ông làm cái gì ra ngoài rồi hả?”
Chị dâu tôi thì chết sững, quay sang anh tôi:
“Anh… giải thích xem? Anh có con riêng à?”
Anh trai tôi tái mặt:
“Không! Anh thề luôn! Anh không biết đứa bé này là ai!”
Bố tôi trợn mắt, vẫy tay liên tục:
“Không phải của tôi! Không phải! Tôi không hề biết chuyện gì hết!”
Nhưng ánh mắt quan viên hai họ vẫn dồn về hai người.
Ai cũng nghĩ: Một trong hai chắc chắn có tội.
Đứa bé nấc lên:
“Mẹ cháu đưa cháu đến đây… nói trong balo có thư gửi bố cháu…”
Mẹ tôi giật lấy chiếc balo, tay run cầm cập. Bà lôi ra tờ giấy, mở ra đọc. Chỉ vừa đọc dòng đầu tiên, mặt bà tái nhợt, đôi chân khuỵu hẳn xuống.
Tờ giấy rơi xuống nền gạch.
Tôi nhặt lên. 8 chữ trên đó khiến cả dòng họ như nổ tung:
“Đây là con anh… xin đừng chối bỏ.”
Mẹ tôi lập tức lao đến, túm lấy tay áo bố tôi:
“Ông giải thích ngay lập tức! Đứa trẻ này là của ai? Ông đi đâu? Ông làm gì?”
Bố tôi gào lên:
“Tôi đã nói là không phải! Bà đổ oan cho tôi!”
Chị dâu tôi cũng không tha cho anh trai:
“Anh chắc chưa? Anh còn điều gì giấu tôi không?”
Anh trai tôi lắp bắp:
“Anh… không… không hề! Anh không làm chuyện đó!”
Nhưng lời chối của họ chẳng làm ai yên lòng.
Đứa bé đứng giữa sân, ngơ ngác hỏi:
“Bố… sao bố không nhận cháu?”
Câu hỏi đó như nhát dao cuối cùng đâm thẳng vào bầu không khí đang nổ tung.
Trong ngày vui lớn nhất của gia đình, một đứa bé từ một lần say rượu năm nào đã kéo cả hai người đàn ông vào vòng nghi vấn—và không ai chịu nhận.
News
Khi nghe hết chuyện bố chồng nói, tôi kinh ngạc vô cùng. Bố chồng tôi nói sẽ cho vợ chồng tôi một căn hộ chung cư…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt….
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Tôi sợ gặp phải k/ẻ gi/a/n nên không dám mở cửa, chỉ hỏi vọng ra là ai?…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Lúc đó, chồng đi công tác xa nhà, từ khi chuyển trọ thì đây là lần đầu tiên. Tôi ở nhà một mình nên rất cẩn trọng khóa cửa trước khi đi ngủ…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Không chỉ vậy, tôi còn nói dối rằng công việc gặp khó khăn, nên chỉ có thể gửi cho cô ấy nhiêu đó tiền….
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
End of content
No more pages to load