×
×

– “Cơ hội à? Với tôi, cơ hội là phải có tiền, có nhà, có xe. Nhà tôi thách cưới 500 triệu. Cậu lo được không?”

Buổi chiều hôm ấy, Nam bước vào căn biệt thự lớn của gia đình Lan – người con gái anh yêu. Anh mặc bộ sơ mi giản dị, đôi giày cũ đã sờn gót. Bố mẹ Lan ngồi đợi sẵn, ánh mắt dò xét.

Nam lễ phép cúi đầu:
“Thưa hai bác, bố mẹ cháu ở nhà nuôi lợn, trồng rau thôi ạ.”

Chưa dứt lời, không khí trong phòng lập tức thay đổi. Bố Lan nhếch môi cười khẩy:
“Nuôi lợn, trồng rau à? Cậu xứng với con gái tôi sao? Con gái tôi là con gái độc đinh của dòng họ, cưới cậu về thì nó suốt ngày thái rau, băm bèo chắc?”

Nam cúi đầu, giọng trầm nhưng dứt khoát:
“Cháu không để Lan phải khổ đâu ạ.”

Mẹ Lan khoanh tay, lạnh giọng:
“Cậu nói hay lắm, nhưng tôi không tin. Thời buổi này, lời hứa chẳng mua được bát gạo.”

Nam nhìn thẳng:
“Xin bác cho cháu một cơ hội được tìm hiểu và yêu thương Lan.”

Bố Lan cười nhạt:
“Cơ hội à? Với tôi, cơ hội là phải có tiền, có nhà, có xe. Nhà tôi thách cưới 500 triệu. Cậu lo được không?”

Cả căn phòng im lặng. Lan bàng hoàng nhìn Nam, còn anh chỉ mỉm cười, giọng kiên định:
“Bác cho cháu nửa tháng được không?”

“Nửa tháng?” – Ông bố bật cười khinh bỉ – “Tôi nghĩ khó cho cậu đấy. Kể cả cậu xin hai tháng tôi cũng sẵn lòng cho. Về hỏi xem nuôi bao nhiêu con lợn, bán bao nhiêu mớ rau mới đủ 500 triệu. Cậu nên từ bỏ đi.”

Nam đứng dậy, cúi đầu thật sâu:
“Không, cháu không từ bỏ.”


Mười lăm ngày sau.
Trước cổng nhà Lan, một chiếc xe bán tải dừng lại. Nam bước xuống cùng bố mẹ, tay cầm vali đặt trước mặt hai bác.

“Thưa hai bác, đây là 500 triệu như lời hứa.”

Bố mẹ Lan sững sờ, tưởng là trò đùa. Nam nhìn họ, bình thản nói tiếp:
“Nhưng cháu không mang đến để khoe tiền. Cháu muốn mời hai bác xuống nhà cháu… xem thực tế.”

Chiều hôm ấy, họ theo Nam về. Khi chiếc xe rẽ qua con đường đất, một khu trang trại rộng mênh mông hiện ra trước mắt: dãy chuồng trại hiện đại, hàng trăm công nhân đang làm việc, máy móc chạy rì rì, từng khu rau được trồng theo công nghệ tự động.

Bố Lan chết lặng. Ông lắp bắp:
“Đây… đây là của cậu à?”

Nam gật đầu:
“Dạ, của gia đình cháu. Bố mẹ cháu vẫn nói là ‘nuôi lợn, trồng rau’ – chỉ khác là nuôi và trồng… có quy mô hơn chút thôi ạ.”

Lan rưng rưng nước mắt, còn bố mẹ cô không nói nên lời.

Nam quay sang, cúi đầu:
“Cháu không cần bác thay đổi lời nói ngày trước. Cháu chỉ muốn chứng minh – người thật lòng yêu con gái bác, dù chỉ có hai bàn tay trắng hay cả một trang trại, thì vẫn chỉ mong cô ấy được hạnh phúc.”

Khoảnh khắc ấy, bố Lan chỉ biết siết chặt tay anh – cái siết tay thay cho lời xin lỗi và thừa nhận.

câu chuyện hư cấu viết bởi AI

Related Posts

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2025 News