Vợ tôi làm y tá, ca trực của cô ấy thất thường đến mức có tuần chỉ được ở nhà ba tối. Tôi biết công việc của cô ấy rất vất vả nên chẳng bao giờ than phiền. Nhưng dạo này, cô ấy có gì đó khác lạ.
Về đến nhà là dán mắt vào điện thoại, chẳng còn tha thiết nấu nướng, bữa cơm gia đình cũng dần vắng hơi ấm của vợ. Tôi có chút khó chịu, nhưng vẫn cố tỏ ra thấu hiểu — người làm ngành y mà, mấy ai có thời gian cho riêng mình.
Thế nhưng mọi chuyện vượt quá sự chịu đựng của tôi vào một tối mưa. Hôm đó, tôi thấy cô ấy đi một đôi tất đen — rõ ràng là tất đàn ông. Tôi hỏi thì vợ cười nhẹ:
– “Ở viện lạnh quá, em xuống tạp hóa mua đại đôi thôi. Người ta hết tất nữ.”
Câu trả lời có vẻ hợp lý, nhưng trong lòng tôi vẫn ngờ vực.
Đêm nay, mưa rả rích ngoài hiên, tôi khẽ ôm vợ, định tìm chút hơi ấm. Cô ấy khẽ đẩy tôi ra, nói mệt. Tôi quay lưng lại, nhưng cơn buồn ngủ chẳng đến. Trong đầu cứ luẩn quẩn hình ảnh đôi tất đen và ánh mắt tránh né của cô ấy.
Bất ngờ, tiếng “ting” từ điện thoại vang lên. Tôi hé mắt nhìn, thấy vợ quay lưng lại, cầm máy đọc tin nhắn. Chỉ kịp thoáng thấy dòng chữ:
“Em xuống nhà đi.”
Tim tôi đập mạnh. Ai lại nhắn cho vợ mình lúc nửa đêm thế này? Không thể là đồng nghiệp. Tôi nằm im, giả vờ ngủ, theo dõi từng cử động của cô ấy.
Một lát sau, vợ nhẹ nhàng bước xuống giường, mở cửa đi ra ngoài. Tôi lặng lẽ đi theo, chân run lên vì tức giận lẫn lo lắng. Đứng ở cầu thang, tôi chỉ nghe được một câu cô ấy nói nhỏ qua điện thoại:
“Đừng nói cho chồng em biết…”
Tim tôi như có ai bóp nghẹt. Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu suốt đêm, đến khi trời gần sáng tôi mới thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, ánh nắng lọt qua rèm cửa. Tôi tỉnh dậy, thấy trên đầu giường có một chiếc chìa khóa ô tô sáng loáng, kèm mẩu giấy nhỏ với nét chữ quen thuộc:
“Chúc mừng sinh nhật anh. Em đã tiết kiệm cả năm và vay thêm chút để mua xe cho anh. Những ngày em nói bận là vì đi tìm xe, làm giấy tờ. Mong anh thích.”
Tôi sững người. Cổ họng nghẹn lại. Hóa ra, những tin nhắn lén lút, những đêm về muộn, cả đôi tất đen hôm nọ… đều là để giấu món quà bất ngờ này.
Ngoài trời, mưa vẫn lất phất, nhưng lòng tôi bỗng ấm lạ thường.
Tôi khẽ siết chiếc chìa khóa trong tay, nước mắt rơi xuống tờ giấy nhỏ – ướt đẫm, như để chuộc lại cả một đêm hiểu lầm.
CÂU CHUYỆN HƯ CẤU VIẾT BỞI AI
News
Khi nghe hết chuyện bố chồng nói, tôi kinh ngạc vô cùng. Bố chồng tôi nói sẽ cho vợ chồng tôi một căn hộ chung cư…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt….
Tôi và chồng vừa lấy nhau cách đây 3 tháng. Chúng tôi không ở cùng với bố mẹ chồng, thuê nhà riêng để ở. Căn nhà chúng tôi thuê chật chội, điều kiện không tốt. Tôi lại vừa mới sinh…
Tôi sợ gặp phải k/ẻ gi/a/n nên không dám mở cửa, chỉ hỏi vọng ra là ai?…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Lúc đó, chồng đi công tác xa nhà, từ khi chuyển trọ thì đây là lần đầu tiên. Tôi ở nhà một mình nên rất cẩn trọng khóa cửa trước khi đi ngủ…
Tôi và chồng lấy nhau được 2 năm nhưng chỉ mới chuyển chỗ ở đến khu trọ này được 5 năm. Ở đây khá sạch sẽ, yên tĩnh, bảo an cũng tốt nên tôi rất hài lòng. Dù rằng ở…
Không chỉ vậy, tôi còn nói dối rằng công việc gặp khó khăn, nên chỉ có thể gửi cho cô ấy nhiêu đó tiền….
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu
Tôi thường xuyên đi làm xa nên một mình vợ tôi vừa nuôi con vừa chăm sóc mẹ chồng. Nhiều khi thấy vợ vất vả quá, tôi nói để thuê người giúp việc nhưng cô ấy nhất quyết không chịu….
End of content
No more pages to load