Tôi mất chồng khi mới 32 tuổi. Một buổi sáng mưa lất phất, anh đi làm như mọi ngày, rồi mãi mãi không về nữa. Tai nạn giao thông. Đơn giản, nhanh, tàn nhẫn đến mức tôi không kịp khóc.
Bảy năm sau, tôi đã quen với việc đi về trong căn nhà im ắng, chỉ có tiếng đồng hồ kêu tích tắc. Bảy năm ấy, tôi vừa làm mẹ, vừa làm cha cho đứa con trai sáu tuổi — đứa bé vẫn mỗi đêm hỏi “Ba đâu rồi hả mẹ?” cho đến khi ngủ thiếp đi.
Người ta bảo tôi xinh, giỏi, nhưng “số khổ”. Tôi cũng nghĩ thế. Cho đến khi gặp Khánh, cậu kỹ sư trẻ hơn tôi mười tuổi, hiền lành, thật thà, kiên trì như thể định mệnh. Anh không ngại tuổi tác, không sợ điều tiếng, chỉ nói:
– Em có biết không, người ta có thể yêu muộn, nhưng tình cảm thật thì chẳng bao giờ là sai cả.
Tôi bật khóc hôm anh cầu hôn. Cả làng xì xào, bảo “góa phụ mà lấy trai trẻ là ham vui”, tôi mặc. Tôi chỉ muốn sống thêm một lần cho mình, thay vì sống mãi trong cái bóng của người đã mất.
Ngày cưới, trời trong veo. Tôi mặc áo dài trắng, còn Khánh cười tươi đến mức ai nhìn cũng thấy thương. Căn nhà cũ nay sáng đèn, đầy tiếng nói cười. Tôi nghĩ, có lẽ hạnh phúc không bỏ tôi đi, nó chỉ đến trễ một chút.
Nhưng đêm tân hôn, mọi thứ thay đổi.
Sau khi khách khứa về hết, tôi và anh trở về phòng. Ánh đèn dịu, hương hoa nhài thoang thoảng. Tôi vừa định mở tủ lấy bộ áo ngủ, thì Khánh — đang ngồi trên giường — bỗng tái mặt, toàn thân run rẩy.
– Khánh, sao thế?
Anh không trả lời, chỉ run run đưa tay chỉ về phía chiếc tủ gỗ ở góc phòng. Giọng anh lạc đi:
– Cái… cái đó, em… em cất đi… đừng để ở đây.
Tôi khựng lại. Nhìn theo hướng tay anh chỉ, tôi thấy một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trên nóc tủ.
Tim tôi như bị bóp nghẹt.
Chiếc hộp ấy — là của người chồng đã mất. Bên trong có nhẫn cưới, đồng hồ anh từng đeo, và vài tấm ảnh cũ. Tôi giữ nó suốt bảy năm, như một phần ký ức không dám đụng đến. Ngày dọn phòng chuẩn bị cưới, tôi định cất đi, nhưng rồi lại không nỡ.
– Anh… sao anh biết có cái hộp đó? – Tôi hỏi, giọng khàn đi.
Khánh nhìn tôi, mặt trắng bệch, mồ hôi túa ra.
– Khi anh… bước vào phòng, anh thấy… có một người đàn ông đứng cạnh tủ. Anh ta nhìn anh, rồi chỉ tay vào cái hộp… rồi biến mất.
Tôi chết lặng. Cả căn phòng như lạnh đi.
Anh nói tiếp, giọng nghẹn:
– Anh không biết sao, nhưng… ánh mắt đó… không giận đâu, chỉ buồn. Rất buồn. Anh nghĩ… có lẽ anh ấy muốn em cất nó đi, để còn sống tiếp, thật sự.
Tôi bước đến chiếc tủ, run run mở hộp. Bên trong, những kỷ vật nằm im lặng như chính ký ức đã đóng băng bấy lâu. Tôi chạm vào chiếc nhẫn, nước mắt rơi lã chã.
– Em xin lỗi… – Tôi thì thầm. – Em đã giữ anh ở lại quá lâu rồi.
Tối ấy, tôi và Khánh cùng nhau ra sau vườn. Tôi đào một góc nhỏ, đặt chiếc hộp xuống, khẽ lấp lại. Gió đêm thổi qua, hương hoa nhài lại thoảng, dịu dàng như một cái ôm từ xa xăm nào đó.
Khánh nắm lấy tay tôi:
– Từ nay, anh sẽ cùng em giữ ký ức, nhưng không để nó níu em nữa.
Tôi ngẩng lên nhìn bầu trời, nơi trăng sáng vằng vặc.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác có ai đó mỉm cười, nhẹ nhàng rời đi.
Và tôi biết — mình đã thật sự bắt đầu lại.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load