Trời đã mưa ba ngày ba đêm không ngớt. Cả xóm tôi chìm trong biển nước. Năm nay nước lớn hơn mọi năm, chảy xiết và lạnh buốt. Hai ông bà già bảy mươi tuổi như tôi và ông ấy chỉ còn biết bấu víu vào căn gác xép bé tẹo, ôm nhau mà chờ cứu hộ.
“Bà ơi, cố thêm một hôm nữa thôi, mai chắc họ vào được.”
Ông vẫn nói bằng cái giọng trấn an quen thuộc, run run mà vẫn cố cười. Tôi tin ông. Mấy chục năm qua, dù nghèo hay khổ, chỉ cần ông nói “rồi sẽ ổn thôi”, là lòng tôi yên.
Nhưng nước dâng cao quá nhanh. Gạo hết, điện mất, đèn pin cạn pin. Ông yếu dần, ho sù sụ. Tôi cố đỡ ông dậy, đắp thêm áo mưa, miệng cứ lẩm bẩm:
“Ông ơi, ráng đi, mai có người cứu rồi mà…”
Đêm ấy, tiếng gió rít như ai gào thét. Ông nằm im, nắm tay tôi.
“Bà này… tôi mệt quá, nhưng bà đừng sợ. Sáng mai… chắc có người đến thôi.”
Rồi ông lịm đi. Tôi lay gọi mãi. Ông không trả lời nữa.
Tôi ôm ông trong lòng, nức nở:
“Ông ơi, ông bảo cùng tôi cố nốt hôm nay thôi cơ mà… sao ông bỏ tôi lại giữa dòng nước thế này…”
Cứ thế tôi ngồi, ôm thân thể đã lạnh dần của ông, nước ngập lên đến đầu gối, rồi ngang ngực, rồi gần chạm mái. Tôi không sợ chết, chỉ sợ ông cô đơn.
Sáng hôm sau, chiếc thuyền cứu hộ cuối cùng cũng vào đến. Họ kéo tôi lên, người run cầm cập, tay vẫn ôm chặt tấm chăn trùm kín ông. Một cậu cứu hộ run run nói:
“Bà ơi… để bọn cháu đưa ông đi cùng nhé.”
Tôi gật đầu, mắt nhòa nước. Nhưng khi họ mở tấm chăn ra… bên trong trống trơn. Chỉ còn chiếc áo khoác cũ và bức ảnh cưới ố vàng dính chặt nơi ngực tôi.
Tôi lắp bắp:
“Ông tôi… ông ấy vừa nằm đây thôi mà… tôi còn nghe ông dặn…”
Cậu cứu hộ cúi đầu, giọng khàn đặc:
“Bà ơi… hôm qua bên đội đã vớt được một người đàn ông trôi gần bến sông, trong tay ông ấy vẫn nắm chặt tấm ảnh cưới này giống hệt của bà… bọn cháu không kịp đưa tin cho bà, định sáng nay báo thì…”
Tôi chết lặng.
Thì ra… đêm qua, khi nước lên, ông đã rời tay tôi để bơi đi tìm cứu hộ — để quay lại cứu tôi.
Chỉ là… ông không kịp quay về.
Tôi bật khóc, ôm bức ảnh vào ngực, nức nở gọi:
“Ông ơi… thế là ông vẫn giữ lời hứa… ông đi trước để đưa người ta đến cứu tôi phải không?”
Mưa vẫn rơi, nước vẫn cuộn trào, còn tôi – người đàn bà tóc bạc, vẫn ngồi đó, giữa bến sông quê ngập nước, khẽ thì thầm với gió:
“Ông đi rồi… nhưng tôi biết, ông vẫn đang chèo thuyền ở đâu đó, chờ tôi sang cùng…”
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load