×
×

Tôi đứng dậy, muốn bỏ lên phòng, thì mẹ chồng bồi thêm một câu: “Chỉ có mấy người đàn bà mỏng dạ, ham của mới để ý chuyện tiền nong!”

Tôi lấy chồng được bốn năm. Bốn năm không dài, nhưng vừa đủ để tôi hiểu một sự thật hiển nhiên mà ai cũng nói:

Làm dâu không khó, chỉ khó vì chuyện gia đình chồng.

Chồng tôi – Dũng – là con cả, em trai anh tên Hào. Hào nhỏ hơn tôi ba tuổi, tính tình xởi lởi, ham chơi nhưng hiền. Tôi sống khá hòa thuận với gia đình chồng, duy chỉ có điều… mẹ chồng tôi hơi thiên vị con út. Bà cứ coi Hào như cục vàng trong tủ kính: quý, sợ, nâng niu.

Nhiều lúc tôi cũng thắc mắc:
“Tại sao mẹ lại thương Hào hơn anh Dũng?”

Chồng tôi chỉ cười:
“Vì nó yếu, nó nhỏ từ bé. Mẹ thương thế thôi, em đừng nghĩ nhiều.”

Đúng vậy, tôi không nghĩ nhiều. Cho đến ngày Hào cưới.


Đám cưới chuẩn bị rộn ràng cả tháng trời. Mẹ chồng bận rộn từ sáng đến tối: lo lễ ăn hỏi, lo mâm trầu cau, lo sơn sửa nhà cửa, lo đủ mọi thứ…

Tôi thì vừa đi làm, vừa phụ mẹ chồng việc nhà. Cảm giác mệt, nhưng cũng vui. Dù sao cưới xin là chuyện cả đời.

Cho đến khi một buổi tối, tôi tình cờ nghe cuộc nói chuyện giữa mẹ chồng và Hào.

“Con cứ cầm lấy. Ba trăm triệu này mẹ để dành lâu rồi. Con cưới vợ, phải có vốn làm ăn.”

Tiếng mẹ chồng nhỏ nhưng rõ ràng.

Hào thậm chí còn ngần ngừ:
“Mẹ cho nhiều thế này… anh Dũng biết lại giận.”

“Anh con là anh. Nó có vợ, có công việc ổn định rồi. Mẹ cho ai là chuyện của mẹ.”

Tim tôi giật thót.
Ba trăm triệu không phải số tiền nhỏ.

Ngày tôi và Dũng cưới, mẹ chồng chỉ cho đúng 50 triệu, nói nhà nghèo, tiền để dành chỉ có vậy. Ngày đó tôi thương, không trách.

Nhưng giờ thì…

Tôi thấy một luồng cay đắng đập thẳng vào ngực.


“300 triệu mà mẹ giấu chúng ta?” – tôi hỏi Dũng, giọng run run.

Chồng tôi thở dài:
“Có lẽ mẹ muốn giúp Hào. Em đừng để bụng. Anh không cần tiền của mẹ.”

“Nhưng đó là vấn đề công bằng, anh hiểu không?”

“Em ạ, chuyện mẹ thương Hào hơn thì anh biết lâu rồi. Mình là con cả, nghĩa vụ nhiều hơn, mẹ nghĩ thế. Em đừng gây căng thẳng lúc này.”

Tôi cắn môi. Tôi hiểu. Nhưng hiểu không đồng nghĩa phải câm lặng.

Hào cưới xong, tôi mới mở lời với mẹ chồng.


Chiều hôm đó, chỉ có tôi và mẹ ở nhà. Tôi dọn cơm xong, nhẹ nhàng:

“Mẹ, con nghe nói mẹ cho em Hào 300 triệu làm vốn cưới vợ.”

Mẹ chồng đặt đôi đũa xuống, mắt nhìn tôi sắc lại:

“Thì sao?”

“Dạ… con thấy ngày trước con cưới, mẹ nói nhà mình không có nhiều tiền. Giờ mẹ cho em 300 triệu, con thấy mẹ… hơi thiên vị.”

Tôi cố nói rất lễ phép. Nhưng dường như mỗi từ của tôi đều chọc vào lòng tự ái của bà.

Mẹ chồng đập mạnh bát xuống bàn.

“TIỀN CỦA TÔI, TÔI CHO AI THÌ CHO! Chuyện đó liên quan gì đến cô?”

Tôi sững người.

Cách mẹ chồng nhìn tôi lúc đó… như tôi là người ngoài.

“Nhưng con cũng là dâu trong nhà…”

“Dâu thì dâu! Cô đừng tưởng cưới vào nhà rồi muốn lên mặt dạy tôi tiêu tiền!”

“Mẹ, ý con không phải—”

“Cô gan thật đấy. Tôi nuôi hai đứa con trai, mồ hôi nước mắt đổ ra, bây giờ tôi cho đứa nào là quyền của tôi! Cô không có quyền ý kiến!”

Tôi ngồi chết lặng.

Từ nhỏ đến lớn chưa ai quát tôi như thế.

Không hiểu sao, nước mắt cứ chảy xuống. Tôi đứng dậy, muốn bỏ lên phòng, thì mẹ chồng bồi thêm một câu:

“Chỉ có mấy người đàn bà mỏng dạ, ham của mới để ý chuyện tiền nong!”

Tôi quay lại, nghẹn giọng:
“Con không ham của, con chỉ muốn công bằng…”

“Công bằng cái gì? Trong nhà này, từ trước đến giờ chỉ có Hào là thiệt thòi. Cô không hiểu gì cả!”

Thiệt thòi?

Em chồng thiệt thòi chỗ nào? Học hành không bằng ai, suốt ngày chơi bời, đi làm thì nghỉ sớm, thất nghiệp miết… ấy gọi là thiệt thòi?

Hay là vì mẹ quá nuông chiều nên thành ra như vậy?

Nhưng tôi không nói nữa. Tôi biết nói thêm chỉ làm tình hình nặng hơn.

Tối đó, tôi thu dọn gối xuống ngủ ở phòng khách. Dũng ôm tôi suốt đêm, vừa xin lỗi vừa dỗ dành.

Tôi không giận chồng. Tôi chỉ tổn thương.


Sáng hôm sau, mẹ chồng… lờ tôi đi. Bà xem như tôi là không khí.

Ăn cơm – không mời.
Dọn nhà – không nhắc.
Đi qua tôi – không nhìn.

Tôi cố gắng chủ động bắt chuyện, nhưng chỉ nhận lại tiếng “ừ” lạnh như đá.

Từ hôm đó, tôi chính thức hiểu cảm giác làm dâu… mà bị xem như người dưng.


Ba ngày sau, mọi chuyện bùng nổ.

Hàng xóm râm ran:
“Mẹ chồng con dâu nhà bà Hạnh cãi nhau to lắm.”
“Tôi nghe nói con dâu đòi chia tiền…”
“Trời ơi, bây giờ dâu hiện đại ghê. Tiền của nhà chồng mà cũng muốn nhúng tay.”

Tôi tức đến muốn nghẹt thở. Tôi có đòi hỏi gì đâu? Tôi chỉ hỏi MỘT CÂU về sự công bằng.

Nhưng mẹ chồng không giải thích gì cả. Bà mặc kệ thiên hạ nghĩ xấu về tôi.

Tôi đau.

Tôi giận.

Tôi thấy mình bị phản bội.

Tối đó tôi nói với chồng:

“Em muốn dọn ra ngoài ở riêng.”

Dũng im lặng rất lâu, rồi nói:
“Để anh chuẩn bị. Mình đi sau lễ đầy tháng con bé nhà Hào…”

Tôi gật đầu. Từ ngày cưới đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy việc sống chung là điều sai lầm.


Nhưng đúng lúc chúng tôi chuẩn bị chuyển đi… thì một bí mật được phơi bày.

Một buổi tối, tôi đi ngang phòng mẹ chồng. Cửa hé mở. Tôi nghe tiếng bà khóc – tiếng khóc tôi chưa từng nghe.

Tôi không muốn nghe lén, nhưng chân không thể bước đi.

Trong phòng, bà nghẹn giọng nói chuyện điện thoại:

“Bác sĩ bảo phải phẫu thuật sớm… nhưng tôi mới gom góp lại được có từng này. Không đủ… không biết xoay đâu ra…”

Giọng bên kia hỏi gì đó, mẹ chồng đáp:

“Ừ, lúc trước tôi nói dối tụi nó là tôi dành tiền cho Hào. Chứ sự thật là… tôi để dành để chữa bệnh tim…”

Tim tôi đập mạnh.

“Nhưng rồi nó cưới gấp quá… mà nó thất nghiệp, không có nhà riêng, tôi sợ nó khổ. Tôi không muốn con út thiệt thòi nữa… nên tôi đưa hết tiền cho nó. Tôi nghĩ… dù sao tôi cũng sống bao lâu nữa đâu…”

Tôi bủn rủn cả người.

Té ra… 300 triệu đó…

là tiền mẹ chồng tích góp để PHẪU THUẬT TIM cho chính mình?

Tôi siết chặt tay, không tin vào tai mình.

Giọng mẹ chồng nhỏ lại, đứt quãng:

“Cô Thư nó trách tôi, tôi biết. Nhưng tôi không dám nói. Tôi sợ nói ra… tụi nó bắt tôi đi mổ ngay… mà tôi chưa lo xong cho thằng Hào…”

Tôi lặng người.
Nóng hổi nước mắt rơi xuống mu bàn tay.


Tôi đứng trước cửa thật lâu. Cuối cùng, tôi gõ nhẹ.

Mẹ chồng giật mình:
“Cô… cô đứng đó bao lâu rồi?”

Tôi quỳ xuống.
Không kiềm được.
Nước mắt cứ tuôn.

“Mẹ… sao mẹ không nói với tụi con?”

Bà lúng túng, quay mặt đi:
“Cô nghe rồi à?”

“Dạ. Con nghe hết.”

Bà cúi đầu, thở dài:
“Tôi không muốn làm khó tụi con. Tiền bạc thiếu thì đi vay, chứ bệnh tật… tốn kém, tôi sợ tụi con lo. Với lại… tôi muốn lo cho Hào xong rồi tính cho mình.”

“Nhưng… sao mẹ nghĩ tụi con lại để mẹ một mình vượt qua chuyện này?”

Bà im lặng.

Một lúc lâu bà mới nói, giọng nhỏ như gió:

“Từ ngày cô về đây, cô làm nhiều việc, tôi biết. Nhưng tôi sợ mở lời. Tôi sợ tụi con… nghĩ tôi phiền.”

Tôi ôm lấy mẹ chồng. Lần đầu tiên từ khi cưới.

“Mẹ, tụi con có thể không giàu, nhưng không bao giờ bỏ mặc mẹ.”

Mẹ chồng run lên. Rồi bật khóc như một đứa trẻ.


Hôm sau, tôi và Dũng đưa mẹ đến bệnh viện để khám lại. Bác sĩ nói bệnh đã nặng, cần mổ sớm.

Vừa nghe xong, Dũng nắm tay mẹ, nói ngay:

“Mẹ đừng lo gì hết. Con vay tiền bạn, vợ chồng con lo được.”

Tôi gật đầu:
“300 triệu mẹ không còn thì tụi con tìm cách xoay. Mẹ chỉ cần khỏe thôi.”

Mẹ chồng nhìn tôi – ánh mắt lần đầu tiên chứa đầy sự tin tưởng.

Bà nắm tay tôi thật chặt:

“Cảm ơn con, Thư. Mẹ xin lỗi… mẹ đã làm con tổn thương.”

Tôi không còn giận nữa.
Vì hóa ra…

Bà dùng số tiền tôi nghĩ là thiên vị… để đánh đổi sức khỏe của chính mình cho con cái được đủ đầy.

Đó không phải thiên vị. Đó là tình mẹ.

Và tình mẹ ấy đôi khi vụng về… nhưng không bao giờ thiếu thật lòng.


Ba tháng sau, ca mổ thành công. Mẹ chồng khỏe trở lại, hoạt bát hơn trước. Bà còn ôm tôi trước cả nhà, bật mí:

“Con dâu của mẹ là đứa biết nghĩ nhất nhà!”

Hào nghe vậy cười khúc khích:
“Chị Thư là người giang hồ bữa đó mắng mẹ chứ gì?”

Cả nhà cười vang. Và tôi cũng cười, nhẹ nhõm.

Tôi nhận ra, có những chuyện tưởng như bất công… hóa ra phía sau nó là cả một câu chuyện dài của sự hy sinh.

đôi khi, người ta nổi giận vì đang giấu đi nỗi đau mà họ sợ người khác biết.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2025 News