×
×

“Nếu có ai hỏi, cứ nói đây là Mộ Vô Danh. Còn tiền công, tôi trả gấp mười lần giá thị trường,” bà Hảo nói, giọng khàn đặc.

Phần I: Thợ Gác Mộ Và Giao Ước Lạ Lùng Thành bước vào nghề “thợ gác mộ” năm 25 tuổi. Cái tên nghe…

“Tôi có một yêu cầu cuối cùng. Trong chiếc hộp này có một vật. Ngày mai, cậu hãy cẩn thận gắn nó lên bia mộ, ở vị trí cao nhất, nơi tôi đã đánh dấu.”

Phần I: Thợ Gác Mộ Và Giao Ước Lạ Lùng Thành bước vào nghề “thợ gác mộ” năm 25 tuổi. Cái tên nghe…

Bà gọi chồng tôi ra nói thẳng: “Vợ mày kiếm được thế thì nuôi thêm vài miệng ăn có sao. Máu mủ ruột rà cả.”

Từ ngày mẹ chồng biết tôi kiếm được 50 triệu một tháng, thái độ của bà đổi hẳn. Không còn mỉa mai, không…

Việt quay lại trường. Chiếc xe giờ đây đậu gọn gàng, không còn sự ngạo nghễ như lúc đầu. Cậu đi thẳng đến khu hành chính. Phòng Hiệu trưởng vẫn ở cuối hành lang vắng lặng. Cánh cửa mở hé.

Phần I: Vết Sẹo Cũ Việt ngồi trong chiếc Porsche Cayenne đen, chiếc xe mà mười năm trước cậu nằm mơ cũng không…

“Chào chị. Em là Trần Việt, cựu học sinh cũ.” Cô gái mỉm cười mệt mỏi. “À, Việt. Ba tôi có nhắc đến em. Chắc em đã nhận được thư của ba?”

Phần I: Vết Sẹo Cũ Việt ngồi trong chiếc Porsche Cayenne đen, chiếc xe mà mười năm trước cậu nằm mơ cũng không…

Và có lẽ, đó là cách mà một người đàn bà trả góp, khẳng định quyền được yêu thương và bảo vệ gia đình mình, theo một cách riêng, mạnh mẽ nhất.

Ánh nắng chiều tà rải vàng trên sàn gỗ mới tinh của căn hộ tầng 25. Mùi sơn tường và vữa xi măng…

. Nó là thành trì của gia đình, được xây bằng sự tin tưởng, hy sinh, và hai bí mật thầm lặng, nhân văn.

Ánh nắng chiều tà rải vàng trên sàn gỗ mới tinh của căn hộ tầng 25. Mùi sơn tường và vữa xi măng…

Chiếc bàn gỗ gụ dài, bóng loáng, phản chiếu những khuôn mặt được tắm trong ánh đèn chùm pha lê, tất cả đều căng thẳng, nhưng ẩn sau đó là sự háo hức không thể che giấu.

I. Không Khí Của Sự Chờ Đợi Buổi chiều cuối thu tại Sài Gòn mang theo một lớp sương mỏng, nhưng bên trong…

Luật sư Khang bắt đầu đọc, giọng đều đều và trang trọng, như đọc một ki;nh th;ư.

I. Không Khí Của Sự Chờ Đợi Buổi chiều cuối thu tại Sài Gòn mang theo một lớp sương mỏng, nhưng bên trong…

Tôi không khóc. Không van xin. Chỉ lặng lẽ đi vào nhà tắm, xả nước gội đầu, để mắm tôm trôi xuống cống.

Người chồng tôi từng gọi là chồng, trước mặt tôi và người đàn bà anh ta đang cặp kè, đổ thẳng một bát…

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2026 News