Ở một ngôi làng nhỏ ven đô, ông Tư già nua, lưng còng, mắt mờ, sống lủi thủi trong căn nhà cũ kỹ cùng con trai út tên Minh và gia đình. Minh, 40 tuổi, làm nghề buôn bán nhỏ, nhưng cuộc sống chật vật khiến anh ta ngày càng cáu kỉnh. Ông Tư từng là nông dân chân chất, nay già yếu, chỉ biết ngồi góc nhà, kể chuyện xưa, khiến Minh thấy phiền phức. “Bố già rồi, ở đây tốn cơm tốn gạo, ra ngoài mà sống đi!” – Minh quát tháo, đuổi cha ra khỏi nhà một buổi chiều mưa tầm tã.
Ông Tư lặng lẽ xách chiếc túi cũ, chứa vài bộ quần áo và chút tiền lẻ, lang thang ra đường. Ông không khóc, chỉ buồn bã nhìn lại ngôi nhà thân yêu, nơi ông đã đổ mồ hôi xây dựng từ thời trẻ. Hàng xóm xì xào: “Tội nghiệp ông Tư, con cái bất hiếu quá!” Nhưng Minh mặc kệ, anh ta nghĩ cha già chỉ là gánh nặng, không có gì giá trị. Vợ Minh còn xúi: “Anh đuổi ông đi là đúng, giờ nhà mình rộng rãi hơn, bán đất kiếm tiền.”
Ông Tư lang thang vài ngày, rồi được một người quen đưa vào viện dưỡng lão ở ngoại ô. Ở đó, ông sống cô đơn, ngày ngày ngồi bên cửa sổ, nhìn trời mây, nhớ về quá khứ. Ông không oán trách con, chỉ tự hỏi lòng người sao thay đổi nhanh thế. Minh thì vui vẻ, anh ta quyết định sửa sang nhà cửa, đào móng để xây thêm tầng. “Giờ không có ông già lụ khụ, mình làm ăn lớn!” – Minh nghĩ thầm.
Một tháng trôi qua. Sáng hôm ấy, khi công nhân đào sâu dưới nền nhà cũ, họ bất ngờ chạm vào một hầm bí mật. Minh chạy ra xem, mắt trợn tròn: Bên trong là vô số hòm gỗ chứa vàng miếng, bạc nén, cổ vật quý hiếm, ước tính giá trị lên đến 125 tỷ đồng! Minh ngã ngửa, tay run rẩy sờ vào những thỏi vàng lấp lánh. “Trời ơi, bố… bố giấu kho báu này sao?” Anh ta nhớ lại những lần ông Tư lén lút đào bới sau vườn, cứ nghĩ ông lẩm cẩm, hóa ra là chôn giấu gia tài khổng lồ. Hàng xóm đồn thổi, Minh trở thành tâm điểm, nhưng lòng anh ta giờ đầy hối hận. “Mình đuổi bố đi, giờ bố ở đâu? Phải tìm bố về chia sẻ!”
Minh vội vã thuê thám tử, chạy đôn chạy đáo tìm ông Tư. Cuối cùng, anh ta đến viện dưỡng lão, quỳ trước mặt cha: “Bố ơi, con sai rồi! Con tìm thấy kho báu dưới nhà, 125 tỷ, tất cả là của bố! Con xin lỗi, về nhà với con đi!” Ông Tư nhìn con, mắt long lanh, nhưng không cười. Ông chậm rãi kể: “Con ơi, kho báu đó không phải của bố. Đó là di sản tổ tiên, bố chỉ là người giữ gìn. Bố biết con tham lam, nên đã thử lòng. Bố chôn nó để xem con có hối hận không.”
Minh mừng rỡ, nghĩ cha tha thứ. Ông Tư lấy từ túi ra một tờ giấy cũ kỹ – di chúc pháp lý. “Kho báu đó bố đã lập di chúc để lại cho… làng quê này, xây trường học, bệnh viện cho trẻ em nghèo. Con đuổi bố đi, bố đã ký hết. Giờ con đào lên, nhưng pháp lý thuộc về quỹ từ thiện. Con chỉ được 1 phần nhỏ, đủ sống thôi. Bố không giàu, nhưng bố dạy con bài học: Tiền bạc không mua được tình thân.” Minh chết lặng, ngã quỵ. Hóa ra ông Tư đã dự đoán hết, dùng kho báu làm “bẫy” để dạy con trai bài học đắt giá. Từ ngày ấy, Minh thay đổi, chăm sóc cha tận tình, nhưng lòng vẫn day dứt vì suýt mất tất cả chỉ vì lòng tham.
News
Còn tôi, giờ đây, không cần chĩnh gạo nào cả. Tôi tự trồng lúa cho đời mình
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Mẹ chồng tôi – bà Hạnh – đứng ngay trước mặt họ hàng hai bên, cười rất tươi, rồi nói một câu mà cả đời này tôi không quên: – Con dâu mới mà, cũng gọi là… chuột sa chĩnh gạo. Vào nhà này là có phúc rồi.
NGÀY CƯỚI, MẸ CHỒNG NÓI TÔI: “CHUỘT SA CHĨNH GẠO.”NGÀY NHÀ BÀ PHÁ SẢN, BÀ ĐẾN XIN, TÔI CHỈ NHẸ NHÀNG NÓI:“GẠO NHÀ CON… CHUỘT ĂN HẾT RỒI.” Ngày cưới, tôi đứng giữa sân nhà chồng, trong bộ áo dài…
Ngày ra tòa ly hôn, tôi chỉ im lặng. Nhưng con gái 7 tuổi của tôi đứng dậy, xin thẩm phán cho mở một đoạn vi//deo. Khoảnh khắc ấy, cả phòng xử án chìm trong im lặng và số phận cuộc hôn nhân 20 năm chính thức đổi chiều…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chồng lạnh lùng nộp đơn ly hôn sau 20 năm chung sống. Ngày ra tòa, con gái 7 tuổi xin thẩm phán cho nói một bí mật, sau đó đã lật mặt tất cả, khiến không ai còn nói nên lời…
NGÀY RA TÒA LY HÔN, CON GÁI 7 TUỔI ĐỨNG DẬY NÓI: “THƯA BÁC THẨM PHÁN, CON MUỐN NÓI MỘT BÍ MẬT MÀ MẸ CON KHÔNG BIẾT…” Chồng tôi đòi ly hôn vào một buổi chiều mưa. Không phải cãi…
Chuyến bay hôm ấy, tôi phát hiện chồng đi công tác cùng cô thư ký trẻ. Tôi nghĩ mình đã mất chồng. Nhưng chỉ một câu nói của anh trước mặt tất cả mọi người đã khiến tôi rơi nước mắt và thay đổi cả cuộc đời… 4.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
Trên máy bay, tôi giả vờ không quen người đàn ông đã chung sống hơn 20 năm. Bên cạnh anh là cô thư ký trẻ trung. Khi anh gọi tôi là “vợ” trước mặt cô ta, tôi mới hiểu hôn nhân của mình đã đi đến ngã rẽ nào… 5.
TRÊN MÁY BAY, TÔI GIẢ VỜ KHÔNG QUEN CHỒNG Trên máy bay, tôi tình cờ gặp chồng đang đi công tác.Bên cạnh anh ấy là một cô gái trẻ, dáng người mảnh khảnh, ăn mặc chỉnh tề, mái tóc uốn…
End of content
No more pages to load