×
×

“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.

Nhà tôi có bà nội.
Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu.

Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.
Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ nói đúng một câu quen thuộc:
“Con gái rồi cũng đi lấy chồng, nuôi làm gì cho tốn.”

Mẹ tôi sinh toàn con gái.
Vậy nên trong mắt bà nội, mẹ tôi chưa từng là con dâu đúng nghĩa.

Bà không trông cháu.
Không bế cháu.
Ốm đau cũng mặc kệ.

Nhiều năm trôi qua, bà già yếu.
Các con trai thì người đi xa, người làm ăn thua lỗ.
Một ngày, bà gọi họp gia đình.

Bà nói thẳng:
“Các cháu gái giờ đi làm cả rồi.
Mỗi tháng cấp dưỡng cho bà 15 triệu.”

Cả nhà sững lại.

Những đứa cháu gái mà bà từng chẳng đoái hoài…
Giờ lại là người bà chỉ mặt gọi tên để xin tiền.

Không khí căng thẳng.
Mọi người quay sang nhìn mẹ tôi.

Ai cũng nghĩ mẹ sẽ phản đối.
Hoặc ít nhất, sẽ nhắc lại chuyện cũ.

Nhưng không.

Mẹ tôi bình tĩnh đến lạ.
Bà đặt chén nước xuống, nói chậm rãi:

Con đồng ý.
15 triệu một tháng, tụi con lo được.”

Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.

Nhưng mẹ tôi nói tiếp:

Nhưng có điều kiện.

Cả nhà im phăng phắc.

Mẹ tôi nhìn thẳng vào bà nội, giọng vẫn nhẹ nhàng:

“Tiền này sẽ được chuyển khoản, ghi rõ là tiền cấp dưỡng.
Bà sẽ ký cam kết:
– Không phân biệt trai gái trong gia đình
– Không can thiệp, không chỉ đạo, không gây áp lực lên đời sống con cháu
– Mọi chi tiêu từ số tiền này phải minh bạch, nếu cần, tụi con được quyền hỏi.”

Bà nội sững người.

Mẹ tôi chưa dừng lại:

“Và thêm một điều nữa…
Sau này, tất cả cháu gái đều có quyền và nghĩa vụ ngang nhau trong việc thờ cúng, chăm sóc bà.
Không ai bị gạt ra chỉ vì là con gái.”

Cả nhà nhìn nhau.
Rồi… gật đầu.

Không phải vì sợ.
Mà vì ai cũng hiểu:
Đó là cách duy nhất để chấm dứt sự bất công kéo dài mấy chục năm.

Bà nội im lặng rất lâu.
Cuối cùng, bà gật đầu.

Từ hôm đó, bà nhận tiền đều đặn.
Nhưng cũng từ hôm đó, bà không còn dám buông những câu “cháu gái thì biết gì” nữa.

Mẹ tôi không trả thù.
Không nhắc lại oán hận.

Mẹ chỉ dùng sự công bằng để dạy lại một bài học mà đáng ra… người lớn phải học từ rất sớm.

Có những cái “cao tay” không cần lớn tiếng.
Chỉ cần đặt đúng luật chơi,
là cả một tư duy cũ kỹ phải tự thay đổi.

Related Posts

Our Privacy policy

https://dongnai24.com - © 2026 News