Nhà bà Lan ở Thái Bình, có cô con gái duy nhất tên My – lấy chồng về Hưng Yên đã ba năm.
Bà thông gia bên ấy là bà Quý, người thẳng tính, hay xét nét. Từ ngày cưới, My với mẹ chồng vốn chẳng thuận nhau, gặp nhau toàn chuyện cãi cọ lặt vặt.
Đầu năm nay, bà Quý đổ bệnh nặng. Họ hàng nhà chồng bảo My về chăm mẹ, nhưng My viện lý do con nhỏ, việc nhiều nên chần chừ.
Đến khi bà Quý mất, My vẫn ở lì nhà đẻ, không chịu về chịu tang.
Cả xóm xì xào, người nói bà Lan dạy con vô tình, kẻ bảo nhà ấy kiêu ngạo coi thường thông gia.
Bà Lan lúc đầu cũng giận.
Trong lòng bà vẫn ấm ức vì từ trước đến nay nhà chồng My chẳng mấy khi coi trọng con gái bà.
Bà thở dài, nói với con:
“Nhà chồng con thế thì thôi, không ra gì thì chẳng cần trách nhiệm gì cả.”
Thế là cả tháng My không qua bên ấy.
Đến 49 ngày, bà Lan nghĩ lại — “người ta dù sao cũng là mẹ chồng con mình, không đi thì mang tiếng.”
Bà dắt My sang.
Nhưng vừa bước qua cổng, bà Lan khựng lại.
Giữa sân, khói hương nghi ngút, tiếng người khóc nghẹn ngào.
Trên bàn thờ không chỉ có một di ảnh, mà là hai.
Bên cạnh ảnh bà Quý là ảnh của Tuấn – chồng My.
Một người họ hàng chạy ra, mắt đỏ hoe:
“Anh Tuấn mất hôm qua rồi, chị My không biết sao? Nó lái xe lên nhà ngoại tìm hai mẹ con, gặp tai nạn… vẫn cầm điện thoại mở tin nhắn chưa gửi được – ‘Mẹ con tha lỗi cho anh nhé.’”
My quỵ xuống, mặt cắt không còn giọt máu.
Bà Lan đứng chết lặng, tay run run bấu vào cánh cửa gỗ.
Khói hương cuộn lên, mùi trầm cay xè.
Bà mới hiểu — có những lúc, sự im lặng của một người không phải là vô tâm, mà là vì trong lòng họ đang chất đầy nỗi dằn vặt không thể nói thành lời.
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load