Nhà tôi có hai anh em.
Anh trai tôi – Anh Hưng – từ nhỏ đã là niềm tự hào của cả dòng họ: học giỏi, ngoan ngoãn, đỗ đại học danh tiếng rồi ra trường đi làm lương 30 triệu/tháng.
Từ ngày đi làm, anh chưa bao giờ để mẹ phải thiếu thốn.
Tháng nào cũng gửi về 25 triệu, giữ lại đúng 5 triệu để ăn uống, thuê nhà, chi tiêu.
Mẹ tôi lúc nào cũng kể khắp xóm:
“Con trai tôi hiếu thảo lắm! Cả tháng chỉ tiêu 5 triệu thôi, còn lại gửi hết cho mẹ!”
Cứ thế suốt 5 năm trời, anh chẳng kêu ca, chẳng than vãn.
Nhưng từ khi lấy vợ, mọi thứ đổi khác.
Tiền gửi về chỉ còn 20 triệu/tháng.
Nghe đâu chị dâu nghỉ việc, ở nhà nội trợ.
Mẹ tôi tức lắm, gọi điện trách:
“Giờ có vợ rồi quên mẹ à? Vợ mày bảo mày giữ tiền hả? Đàn ông mà để vợ nắm ví là hỏng rồi con ạ!”
Anh chỉ khẽ nói:
“Mẹ ơi, con vẫn gửi đều mà. Con bận lắm, mẹ đừng suy nghĩ.”
Nhưng mẹ tôi vốn nóng tính, càng nghĩ càng bực.
Bà bảo tôi:
“Mày xem đấy, nó sợ vợ, chắc vợ nó xúi bớt tiền gửi về cho mẹ. Để mai tao lên tận nơi xem con dâu bà làm gì mà tiêu của nó nhiều thế!”
Và rồi, một buổi sáng, mẹ bắt xe lên Hà Nội — nơi anh chị thuê trọ sống.
Tôi can ngăn mãi không được, bà bảo:
“Tao chỉ muốn nhìn tận mắt, xem cái nhà nó sống kiểu gì mà tháng nào cũng kêu hết tiền.”
Đến nơi, bà gọi điện cho anh mà không ai nghe máy.
Bà đứng ngoài cửa phòng trọ hơn nửa tiếng, sau đó định quay về thì nghe thấy tiếng ho khan rất khẽ bên trong.
Bà đẩy cửa — cửa không khóa.
Và rồi… bà chết sững.
Phòng trọ nhỏ, tối, chật chội.
Trên chiếc giường xếp, anh tôi nằm đó — xanh xao, gầy rộc, mắt trũng sâu, tóc rụng gần hết.
Bên cạnh là mấy lọ thuốc, ống truyền dịch cắm dở, một cuốn sổ nhỏ để ở đầu giường.
Anh mở mắt, thấy mẹ, khẽ cười yếu ớt:
“Mẹ lên rồi à…”
Mẹ tôi sững sờ, nước mắt trào ra:
“Con làm sao thế này? Sao không nói với mẹ? Sao phòng lại như thế này?”
Anh nắm tay mẹ, giọng run run:
“Con không muốn mẹ lo. Con bị suy thận giai đoạn cuối… từ hơn một năm nay rồi.”
Bà gần như ngã quỵ.
Anh kể — suốt 2 năm nay, anh phải chạy thận đều đặn, vừa đi làm vừa giấu bệnh.
Tiền thuốc men, viện phí, sinh hoạt… tất cả đều tốn kém.
Còn chị dâu đã nghỉ việc để ở nhà chăm anh.
“Con vẫn cố gửi mẹ 20 triệu mỗi tháng. Phần còn lại… vợ con giữ để trả tiền thuốc và viện phí. Con sợ mẹ biết lại lo, nên nói là còn gửi đủ 25 như trước.”
Mẹ tôi run lẩy bẩy, nắm tay con, khóc không thành tiếng.
“Con ơi, sao con không nói sớm? Sao con giấu mẹ?”
Anh cười yếu:
“Con chỉ sợ mẹ buồn, mẹ tự trách… Con muốn khi nào khỏe lại sẽ về thăm mẹ, mẹ đừng giận con nha.”
Đúng lúc đó, chị dâu đi làm thêm ca tối về, thấy mẹ chồng ngồi đó liền quỳ sụp xuống.
“Con xin lỗi, con sợ nói ra mẹ sẽ không chịu nổi. Con đã bán hết nữ trang để chạy chữa cho anh Hưng, nhưng bệnh viện bảo… chỉ còn cách ghép thận.”
Mẹ tôi lặng người, khóc òa.
Đêm đó, bà ngồi bên giường con, nắm tay anh đến sáng.
Và cũng đêm đó, anh gọi tôi đến, nói nhỏ:
“Em ơi… trong sổ kia có 10 cuốn sổ tiết kiệm đứng tên mẹ, mỗi cuốn 50 triệu. Anh đã dành dụm từng tháng gửi vào, sợ mai này có chuyện gì, mẹ vẫn đủ sống…”
Hai tuần sau, anh mất.
Trong cuốn nhật ký bên cạnh gối, có dòng chữ cuối cùng:
“Mẹ ơi, con xin lỗi vì đã không thể sống lâu để phụng dưỡng mẹ. Nhưng con vẫn mong mẹ đừng giận vợ con, vì cô ấy là người đã thay con chăm sóc mẹ suốt quãng đời còn lại.”
Từ đó, mẹ tôi chuyển hẳn lên thành phố, sống cùng chị dâu — người con dâu mà trước kia bà từng oán trách.
Bà hay nói với hàng xóm:
“Tôi có mỗi một đứa con trai, nó đi rồi, nhưng để lại cho tôi người con dâu còn hiếu thảo hơn con ruột.”
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load