Mẹ tôi – bà Hòa – mất khi vừa tròn 74 tuổi.
Cả đời bà tần tảo, lo cho ba anh em tôi nên người.
Từ ngày bố mất, mẹ kiên quyết không ở cùng ai, chỉ nói:
“Mẹ quen sống một mình rồi, các con cứ yên tâm.”
Chúng tôi thương mẹ, nhưng ai cũng bận bịu với cuộc sống riêng.
Hàng tháng gửi mẹ ít tiền, bà đều trả lại:
“Mẹ có 4 triệu tiền hưu, ăn mắm với rau cũng đủ.”
10 năm trôi qua, bà sống thanh đạm, quanh năm chỉ mặc vài bộ đồ cũ, chiếc xe đạp cà tàng vẫn đạp đi chợ mỗi sáng.
Ngày đưa tang mẹ, trời đổ mưa như trút.
Sau khi khách khứa về hết, anh em tôi ở lại dọn dẹp.
Khi mở tủ quần áo của mẹ, tôi vô tình phát hiện một chiếc túi vải màu nâu giấu kỹ dưới đáy tủ.
Bên trong là hàng chục quyển sổ tiết kiệm nhỏ, kèm theo từng tờ giấy ghi chú bằng nét chữ run run:
“Tiền dành cho cháu Hưng học đại học.”
“Tiền gửi quỹ khuyến học xã.”
“Tiền giúp bà Năm mù mỗi tháng.”
“Tiền đóng viện phí cho thằng Tí – con chị Hoa hàng xóm.”
Chúng tôi chết lặng.
Hóa ra suốt 10 năm qua, mẹ sống kham khổ không phải vì nghèo, mà vì bà âm thầm dành gần hết số tiền lương hưu ít ỏi để giúp người khác.
Khi hỏi hàng xóm, ai cũng xúc động kể rằng:
“Bà Hòa tháng nào cũng mang vài trăm nghìn cho người neo đơn. Có tháng bệnh vẫn nhờ người mang đi. Bà bảo, sống còn giúp được thì phải giúp, kẻo mai này chết rồi, hối không kịp.”
Tôi ngồi nhìn lại mấy bộ áo vá chằng vá đụp, đôi dép nhựa đã sờn gót của mẹ mà nước mắt cứ chảy không ngừng.
Hóa ra người phụ nữ mà chúng tôi tưởng chỉ biết tằn tiện… lại sống một cuộc đời giàu lòng nhân ái hơn bất kỳ ai.
Đêm đó, anh em tôi bàn nhau lập một quỹ nhỏ mang tên “Bà Hòa – Ánh sáng từ 4 triệu lương hưu”, để mỗi tháng trích tiền giúp đỡ người khó khăn như mẹ từng làm.
Bởi chúng tôi hiểu, mẹ không để lại của cải, nhưng để lại một gia tài vô giá – lòng nhân hậu và tình thương.
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load