Hôm ký đơn ly hôn, trời Hà Nội mưa tầm tã. Tôi — Linh, 33 tuổi, ngồi đối diện Hùng, chồng cũ, người từng là cả thanh xuân và cũng là vết thương sâu nhất trong đời tôi.
Anh ta mặc bộ vest chỉnh tề, gương mặt đầy vẻ đắc thắng. Khi luật sư đọc lại bản phân chia tài sản, Hùng mỉm cười:
“Anh không muốn tranh giành đâu, nhưng luật là luật. Nhà, xe và quyền nuôi con — tất cả anh có thể lo tốt hơn em.”
Tôi cười nhẹ, chỉ đáp:
“Anh thắng rồi, chúc mừng.”
Ai cũng tưởng tôi yếu đuối, nhu nhược chấp nhận thua thiệt. Không ai biết, trong lòng tôi đã tính từng bước — từ khi anh ta bắt đầu lén lút ngoại tình với cô nhân viên kế toán kém tôi 8 tuổi.
Một tháng sau ly hôn, Hùng chính thức dọn về sống cùng cô ta. Hai người công khai hạnh phúc, đăng ảnh nhà cửa sang trọng — căn nhà mà tôi từng mất ngủ nhiều đêm để chọn từng viên gạch, từng tấm rèm.
Nhưng chỉ sau 30 ngày, anh ta gọi cho tôi. Giọng run rẩy:
“Linh… em có thể qua nhà một lát được không? Có chuyện… lớn rồi.”
Tôi bình thản:
“Anh nói thẳng đi.”
“Căn nhà bị ngân hàng niêm phong rồi. Em có nhớ hồi anh vay thế chấp căn nhà để đầu tư không? Bên công ty mới vỡ nợ… anh sắp mất hết rồi.”
Tôi bật cười:
“Thì anh vẫn còn cô ấy bên cạnh mà, đúng không?”
Hùng im lặng. Một lát sau, giọng anh ta nghẹn lại:
“Cô ta bỏ đi rồi. Em… có thể giúp anh được không? Anh không còn gì nữa.”
Tôi chỉ nhẹ nhàng nói một câu, như một nhát dao xoáy thẳng vào lòng anh ta:
“Anh quên rồi sao? Hợp đồng vay đó đứng tên một mình anh, vì tôi đã rút vốn khỏi công ty trước khi anh vay. Tôi đâu có gì liên quan.”
Hùng chết lặng. Tôi vẫn nhớ rõ hôm ký đơn ly hôn, ánh mắt anh ta khinh khỉnh, nghĩ mình nắm trọn phần thắng. Nhưng thật ra, ngay khi phát hiện anh ngoại tình, tôi đã lặng lẽ tách cổ phần, rút toàn bộ vốn và chuyển sang mở công ty riêng dưới tên em gái.
Bây giờ, công ty tôi đang thắng lớn, còn anh ta nợ ngập đầu.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, trời vẫn mưa như hôm ký đơn ly hôn. Nhưng khác ở chỗ, tôi không còn là người đàn bà ướt sũng nước mắt nữa.
Tôi đã mất chồng, mất nhà, nhưng tôi tìm lại được chính mình — và đó là tài sản lớn nhất.
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load