TÔI TỨC GIẬN CẮT HẾT TRỢ CẤP, LẤY LẠI CẢ CHIẾC XE ĐÃ TẶNG.
NHƯNG RỒI ĐIỀU XẢY RA SAU ĐÓ KHIẾN TÔI ÂN HẬN SUỐT ĐỜI.**
Tôi được bố mẹ nuôi đón về từ trại trẻ mồ côi năm tôi 3 tuổi.
Họ rất thương tôi… cho đến khi họ sinh được con trai ruột.
Từ đó, tôi dần thành osin không công trong nhà:
nấu cơm, rửa bát, giặt quần áo, trông em, làm việc nhà…
Tôi cố chịu đựng vì nghĩ “mình là con nuôi, có được mái nhà đã là may”.
Tôi học giỏi, đi làm sớm, kiếm được tiền, hàng tháng vẫn gửi về cho bố mẹ nuôi 10 triệu, và mua luôn cho họ một chiếc xe cũ để đi lại.
Nhưng năm tôi cưới chồng…
Bố mẹ nuôi không một lời chúc, không một cuộc gọi.
Cuối cùng, mẹ nuôi nhắn đúng một câu cụt ngủn:
“Lo mà cưới, nhà đang bận chăm thằng Tí. Không đi được.”
Trái tim tôi như bị bóp chặt.
Suốt 25 năm sống trong nhà họ… cuối cùng vẫn chỉ là người dưng.
Trên đường đến lễ đường, tôi ngồi trong xe hoa, mặt đầy lớp trang điểm mà nước mắt vẫn chảy.
Tôi bảo tài xế:
“Anh dừng xe ở ngân hàng cho tôi.”
Mọi người cuống quýt, tưởng tôi kích động hay muốn hủy cưới.
Nhưng tôi chỉ nói:
“Tôi phải cắt hết trợ cấp cho họ… ngay bây giờ.”
Tôi vào ngân hàng, lặng lẽ ký văn bản hủy toàn bộ chuyển khoản định kỳ.
Tôi gọi gara, bảo họ đến thu hồi chiếc xe tôi đã đứng tên tặng bố mẹ nuôi.
Tôi nghĩ:
“Người ta không xem mình là con, việc gì mình phải xem họ là cha mẹ.”
Tôi bước lên xe hoa, ngẩng cao đầu, cảm thấy mình đã giải thoát.
Nhưng tôi không biết rằng…
**Hai tiếng sau, điện thoại tôi reo lên.
Là số của hàng xóm.
Giọng anh ta run rẩy:**
“Em đang ở đâu? Mẹ nuôi em… ngất ở chợ rồi.
Người ta chở vào bệnh viện. Giờ nguy kịch lắm…”
Tôi chết lặng.
Tôi lao đến bệnh viện trong bộ váy cưới trắng toát, vừa chạy vừa khóc.
Bác sĩ nói:
“Bà ấy bị tai biến. Nhưng điều đáng nói là… bà bị quá sức, kiệt nước, đường huyết tụt sâu.
Chúng tôi phát hiện bà phải thức đêm làm hàng chục mẻ bánh tráng thuê, để dành tiền…
chuẩn bị lễ cưới cho con gái.”
Tôi sững người.
Tôi lắp bắp:
“Con… gái? Bà… làm cho ai ạ?”
Bác sĩ đáp nhẹ:
“Tên con gái ghi trong túi áo bà ấy… là tên của cô.”
Tôi run rẩy mở túi nylon mà bệnh viện lấy từ người bà. Bên trong có:
Một phong bì cũ kỹ có 3 triệu
Một danh sách ghi những thứ dự định mua: “xoong nồi mới cho con”, “vàng 1 chỉ”, “áo dài mẹ cô dâu”…
Và một tờ giấy nháp, chữ run run:
“Con lấy chồng rồi, mẹ chẳng có gì quý. Mẹ định đến nhưng ngại vì không có quà. Để mẹ làm thêm mấy mẻ nữa…”
Tim tôi như bị ai bóp nghẹt.
Lúc ấy tôi mới biết…
Từ ngày sinh em trai, mẹ nuôi không nhận được đồng nào từ chồng, phải bỏ nghề ruộng để làm đủ thứ việc.
Những hành động “hờ hững” mà tôi nghĩ là vô tâm… thật ra chỉ là sự kiệt quệ và xấu hổ của một người mẹ nghèo không có gì cho con gái mình.
Tôi quỳ xuống bên giường bệnh, khóc nức nở:
“Mẹ ơi… con sai rồi… con sai rồi…”
Và điều khiến tôi ân hận nhất đời là…
Mẹ nuôi không bao giờ tỉnh lại nữa.
Bà ra đi đúng lúc tôi vừa ký giấy cắt đứt trợ cấp, vừa cho người đến thu hồi chiếc xe mà bà vẫn dùng để chở bánh đi giao mỗi rạng sáng.
Sau đám tang, tôi mở điện thoại của bà.
Trong tin nhắn nháp, bà viết dở:
“Con gái ơi, mẹ không sinh ra con nhưng con là đứa mẹ thương nhất…”
Tôi đọc trong tiếng nấc đến nghẹt thở.
News
Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và chỉn chu . Còn tôi xinh xắn, xuất thân trong gia đình gia giáo, bố mẹ làm nhà nước.
Tôi tên Hoa, năm nay 43 tuổi. 18 năm trước, tôi nên duyên vợ chồng với một đàn anh cùng trường đại học . Anh là người thành phố, thành đạt , đẹp trai, lúc nào cũng lịch lãm và…
Tôi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết thân phận thật của chú rể mà tôi ch/ế-t lặng b/àng h/oàng
Nghe tin vợ cũ tái hôn với anh bảo vệ cũ của công ty mình, tôi cười đến suýt t/ắc th/ở rồi đưa vợ là con gái giám đốc đến đám cưới để ‘lên mặt’, nào ngờ đến nơi, biết…
Tôi mở một cửa hàng kinh doanh nhỏ. Chúng tôi dùng chung tài khoản tiết kiệm, nhưng tôi vẫn giữ tài khoản riêng từ trước hôn nhân – nơi tôi để lại khoản hồi môn ấy.
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Nhưng khi ngày cưới đến gần, ông lại ngồi xuống bên mép giường, giọng trầm ấm nhưng cương quyết: “Con thương người ta thì ba mừng. Nhưng cuộc sống sau này, ai mà biết được. Hãy giữ lại cho mình chút gì đó.”
Bố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải chừa cho mình một đường lui.” Nghe lời ông, tôi đem 3 tỷ tiền hồi môn và căn nhà đi CôBố tôi khuyên tôi: “Trước khi kết hôn phải…
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng
Trong số 9 người tử vong trong vụ lật xe ở Phình Hồ, có cả nhà báo, nhà giáo và một số mạnh thường quân nổi tiếng. Gia đình, người thân đang chuẩn bị đám tang cô giáo trẻ Phan Trung…
“Con đồng ý. 15 triệu một tháng, tụi con lo được.” Bà nội ngẩng lên, ánh mắt thoáng chút đắc thắng.
Nhà tôi có bà nội.Và bà nội tôi… trọng nam khinh nữ đến mức không cần giấu. Ngày còn nhỏ, anh em con trai được bà bế ẵm, cho tiền, mua bánh.Còn mấy chị em gái chúng tôi, bà chỉ…
End of content
No more pages to load